Cựu chiến binh

Câu chuyện về cựu chiến binh Đỗ Văn Hương – xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh

Giữa miền quê thanh bình Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, cựu chiến binh Đỗ Văn Hương là người luôn được bà con kính trọng bởi sự chân chất, hiền lành và tinh thần trách nhiệm của một người lính Cụ Hồ. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm sóc vườn tược và tham gia các hoạt động của địa phương. Mỗi lần nhắc đến chiến tranh, ánh mắt ông lại trở nên xa xăm, như đang sống lại những năm tháng tuổi trẻ đầy bom đạn và khói lửa. Đó là quãng đời mà ông gọi là: “Một thời hoa lửa không thể nào qu

Bắc Ninh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ lớn lên trong gian khó Ông Đỗ Văn Hương sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Đồng Kỳ vào những năm đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của ông gắn với đồng ruộng, bờ tre và những buổi theo cha mẹ ra đồng từ sáng sớm. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng người dân quê ông luôn giàu tình nghĩa và lòng yêu nước. Những năm chiến tranh ác liệt, tiếng máy bay và tiếng bom nổ đã trở thành âm thanh quen thuộc. Có những đêm cả làng phải thức trắng chạy xuống hầm trú ẩn. Trẻ con không được vui chơi ngoài sân lâu vì sợ bom đạn bất ngờ. Ngay từ nhỏ, ông Hương đã chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Những buổi tiễn quân dưới sân đình luôn khiến trái tim chàng trai trẻ rạo rực. Ông từng nói với bạn bè: “Nếu Tổ quốc cần, mình cũng sẽ lên đường.” Và rồi, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị cho con trai vài bộ quần áo cùng ít lương khô mang theo. Bà nắm chặt tay con: “Đi giữ nước thì mẹ tự hào, chỉ mong con bình an trở về.” Ông cúi đầu thật lâu rồi bước đi giữa tiếng gọi nghẹn ngào của gia đình. Những năm tháng nơi chiến trường Sau thời gian huấn luyện, ông Đỗ Văn Hương được điều vào chiến trường miền Nam. Cuộc sống của người lính nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những cuộc hành quân kéo dài qua rừng sâu, suối lớn, những ngày ăn cơm vắt giữa mưa bom trở thành chuyện thường nhật. Có thời điểm đơn vị thiếu lương thực, mỗi người chỉ được chia vài nắm cơm cùng ít muối vừng. Nhưng không ai than vãn. Ông kể rằng điều khiến người lính mạnh mẽ nhất chính là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Bom đạn nơi chiến trường vô cùng khốc liệt. Nhiều đêm đang ngủ trong hầm, tiếng pháo địch dội xuống rung chuyển mặt đất. Người lính phải lao ra chiến đấu trong bóng tối, giữa khói lửa mịt mù. Ông nhớ nhất một trận đánh diễn ra vào mùa mưa. Khi đơn vị đang làm nhiệm vụ thì bị địch tập kích bất ngờ. Tiếng súng nổ vang khắp cánh rừng. Một đồng đội của ông bị thương nặng giữa làn đạn. Không chút do dự, ông Hương cùng vài chiến sĩ lao ra đưa đồng đội vào vị trí an toàn. Trong lúc ấy, mảnh đạn sượt qua cánh tay khiến ông bị thương. Máu chảy nhiều, đau buốt nhưng ông vẫn cố cầm cự chiến đấu đến khi trận đánh kết thúc. Ông kể lại bằng giọng trầm lặng: “Lúc đó không ai nghĩ cho bản thân nữa, chỉ nghĩ làm sao cứu được đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.” Tình đồng đội thiêng liêng Chiến tranh khốc liệt nhưng cũng là nơi tình đồng đội trở nên thiêng liêng nhất. Những người lính sống cùng nhau giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết nên luôn yêu thương, đùm bọc nhau như ruột thịt. Có lần ông Hương bị sốt rét nặng, người run cầm cập không thể đi nổi. Đồng đội thay nhau dìu ông vượt rừng, nhường phần nước uống và chăm sóc suốt nhiều ngày. Ông luôn xúc động khi nhắc đến những người đồng đội năm xưa: “Nếu không có tình đồng chí, chắc nhiều người đã không thể sống sót trở về.” Nhưng chiến tranh cũng để lại nhiều mất mát. Nhiều người bạn chiến đấu của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhớ về họ, ông lại lặng người. Ông bảo rằng điều day dứt nhất là có những đồng đội ra đi mà chưa kịp gửi lời cuối cùng về gia đình. Ngày trở về quê hương Năm đất nước thống nhất, ông Đỗ Văn Hương trở về quê hương Đồng Kỳ trong niềm vui vỡ òa của gia đình. Ngày gặp lại con trai, mẹ ông ôm chặt lấy ông mà khóc nghẹn. Sau bao năm bom đạn, được trở về quê hương là điều hạnh phúc nhất đối với người lính. Nhưng cuộc sống thời hậu chiến vẫn còn rất nhiều khó khăn. Ruộng đồng nghèo nàn, đời sống thiếu thốn, người dân phải bắt đầu lại từ đầu. Ông Hương tiếp tục lao động không biết mệt mỏi. Ban ngày làm ruộng, tối đến tham gia công tác địa phương, vận động bà con đoàn kết phát triển kinh tế. Dù mang thương tật chiến tranh, ông chưa bao giờ than phiền hay đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Người dân Đồng Kỳ luôn quý trọng ông bởi sự giản dị, chân thành và tinh thần trách nhiệm. Người lính giữa đời thường Giờ đây, tuổi đã cao, ông Đỗ Văn Hương vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về chiến tranh, về những hy sinh của lớp cha anh để đổi lấy hòa bình hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy trẻ em tung tăng đến trường, ông lại xúc động nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống. Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu để thế hệ sau không còn phải sống trong bom đạn.” Trong căn nhà nhỏ của ông vẫn còn giữ nhiều kỷ vật chiến tranh: chiếc mũ tai bèo bạc màu, tấm ảnh chụp cùng đồng đội và cuốn sổ tay cũ đã ố vàng theo năm tháng. Đó không chỉ là kỷ niệm riêng của ông, mà còn là chứng tích của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống hết mình vì Tổ quốc. Dấu ấn của thời hoa lửa Chiến tranh đã lùi xa, quê hương Đồng Kỳ hôm nay đang đổi thay từng ngày. Những con đường mới mở rộng, những mái nhà khang trang mọc lên giữa cuộc sống thanh bình. Nhưng trong trái tim người cựu chiến binh Đỗ Văn Hương, ký ức về thời hoa lửa vẫn luôn cháy mãi. Đó là ký ức về tuổi trẻ đầy lý tưởng. Là tình đồng chí thiêng liêng giữa bom đạn. Là niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà còn là hình ảnh đẹp của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Một thế hệ đã sống như những ngọn lửa — cháy hết mình để quê hương hôm nay được bình yên, tươi đẹp và ngập tràn tiếng cười.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn