Cựu chiến binh

Câu chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Khởi – xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh

Ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, người dân vẫn quen hình ảnh cựu chiến binh Hà Văn Khởi với dáng người giản dị, nụ cười hiền hậu và giọng nói trầm ấm. Ít ai nghĩ rằng người đàn ông bình dị ấy đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Cuộc đời ông là câu chuyện của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã dành cả tuổi xuân cho Tổ quốc — một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Bắc Ninh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ lớn lên cùng tiếng bom Ông Hà Văn Khởi sinh ra trong một gia đình thuần nông ở Đồng Kỳ. Những năm ông lớn lên cũng là lúc đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống khi ấy vô cùng khó khăn. Người dân quanh năm thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng tinh thần yêu nước thì chưa bao giờ tắt. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi chăn trâu ngoài đồng, những đêm cả làng đào hầm trú ẩn và những lần chạy giặc trong tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Ông từng chứng kiến nhiều thanh niên trong làng khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Có người trở về trong niềm vui đoàn tụ, có người mãi mãi không quay lại. Chính những hình ảnh ấy đã hun đúc trong ông ý chí trở thành người lính. Năm vừa tròn đôi mươi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai vài bộ quần áo cũ cùng ít gạo rang mang theo đường xa. Bà nắm chặt tay con: “Đi mạnh giỏi con nhé. Quê hương chờ ngày hòa bình.” Ông cúi đầu thật lâu rồi bước đi, mang theo cả tuổi trẻ và lời hẹn ngày trở về. Những năm tháng nơi chiến trường Sau thời gian huấn luyện, ông Hà Văn Khởi cùng đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam. Những tháng ngày trong quân ngũ là chuỗi ký ức không thể nào quên. Hành quân giữa rừng Trường Sơn, người lính phải đối mặt với đủ mọi gian khổ: mưa rừng, sốt rét, thiếu lương thực và bom đạn rình rập từng giờ. Có những ngày đơn vị đi bộ liên tục hàng chục cây số, vai đeo súng nặng trĩu, chân phồng rộp vì dẫm lên đá sắc. Đêm xuống, cả đơn vị mắc võng giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay địch. Khó khăn nhất là những trận bom bất ngờ. Nhiều lần đang hành quân, máy bay địch ập tới trút bom dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ ngổn ngang. Người lính phải lao xuống hầm trú ẩn trong tiếng nổ rung trời. Ông nhớ mãi một trận đánh ác liệt vào mùa mưa năm ấy. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng. Suốt nhiều giờ liền, bom đạn dội xuống như muốn xé nát cả cánh rừng. Nhiều đồng đội bị thương. Dù bản thân cũng kiệt sức, ông vẫn cùng anh em cõng thương binh vượt qua mưa bom để đưa về tuyến sau. Trong trận chiến đó, người bạn thân nhất của ông đã hy sinh. Người đồng đội ấy trước giờ xuất kích còn kể về dự định sau chiến tranh sẽ về quê cưới vợ, dựng ngôi nhà nhỏ bên sông. Nhưng anh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhắc lại ký ức ấy, giọng ông Hà Văn Khởi luôn nghẹn lại: “Chiến tranh cướp đi nhiều thứ lắm… Có những người ra đi mà chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân.” Vết thương của chiến tranh Trong một lần chiến đấu, ông Hà Văn Khởi bị thương bởi mảnh đạn găm vào chân. Giữa chiến trường ác liệt, ông được đồng đội băng bó sơ cứu rồi tiếp tục chiến đấu. Những ngày nằm điều trị trong bệnh xá dã chiến là khoảng thời gian ông nhớ nhất về tình đồng đội. Các chiến sĩ thay nhau chăm sóc người bị thương, chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc. Giữa chiến tranh khốc liệt, tình người càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Sau khi hồi phục, ông tiếp tục trở lại đơn vị. Với ông khi ấy, còn sức là còn chiến đấu. Bởi phía sau người lính là quê hương, là gia đình và khát vọng hòa bình của cả dân tộc. Ngày trở về quê hương Năm đất nước thống nhất, ông Hà Văn Khởi trở về Đồng Kỳ trong niềm vui vỡ òa của gia đình và bà con làng xóm. Ngày gặp lại con trai, mẹ ông bật khóc nghẹn ngào. Bà ôm chặt người con đã đi qua chiến tranh mà cứ ngỡ sẽ không còn ngày gặp lại. Nhưng chiến tranh tuy kết thúc, cuộc sống thời hậu chiến vẫn còn muôn vàn khó khăn. Quê hương nghèo nàn, ruộng đồng thiếu thốn, người dân phải bắt đầu lại từ đống tro tàn. Người lính năm xưa lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới — cuộc chiến chống đói nghèo. Ông chăm chỉ lao động, làm ruộng, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia công tác địa phương. Dù mang trên mình thương tật chiến tranh, ông chưa bao giờ than phiền hay đòi hỏi điều gì cho bản thân. Người dân Đồng Kỳ luôn quý trọng ông bởi sự chân thành, cần cù và tinh thần trách nhiệm. Người giữ lửa truyền thống Hôm nay, khi tuổi đã cao, ông Hà Văn Khởi vẫn luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương. Ông thường kể cho lớp trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh, về sự hy sinh của đồng đội và giá trị của hòa bình. Mỗi lần nhìn thấy trẻ em tung tăng tới trường, ông lại xúc động nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống yên bình hôm nay. Ông nói: “Chúng tôi chiến đấu không phải để được ghi công, mà để con cháu sau này được sống trong hòa bình.” Câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả một đời người lính. Dấu ấn của một thời hoa lửa Trong căn nhà nhỏ của ông Hà Văn Khởi vẫn còn lưu giữ những kỷ vật chiến tranh: chiếc bi đông cũ, tấm ảnh đồng đội đã úa màu và vài lá thư viết vội nơi chiến trường. Mỗi kỷ vật là một phần ký ức không thể phai mờ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người lính Cụ Hồ vẫn còn nguyên vẹn trong ông — giản dị, kiên cường và giàu lòng yêu nước. Câu chuyện của cựu chiến binh Hà Văn Khởi không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Một thế hệ đã sống trọn vẹn trong thời hoa lửa để quê hương hôm nay được nở hoa trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn