Cựu chiến binh

Câu chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Nghiêm

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai11/12/2025chi đoàn thôn Liên Hợp (xã Hưng Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Nghiêm

Trong ký ức của gia đình chúng tôi, hình ảnh ông Hà Văn Nghiêm – sinh năm 1944 – luôn hiện lên như biểu tượng của sự kiên cường, giản dị và đáng kính. Ông không phải người nói nhiều, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng quân ngũ, ánh mắt ông sáng lên, giọng trầm lại, vừa tự hào vừa day dứt. Chúng tôi – con cháu – luôn tự hào vì trong dòng họ có một người lính từng đứng nơi tuyến đầu bảo vệ Tổ quốc.

Tuổi thơ nghèo khó nhưng giàu ý chí

Ông sinh ra ở một làng quê nghèo nhưng đầm ấm, nơi những ngọn đồi xanh rì và những thửa ruộng nhỏ nuôi sống bao thế hệ. Thời ấy, đất nước còn chiến tranh và thiếu thốn, nhưng chính những ngày lam lũ ấy đã rèn trong ông tính chịu khó, bền bỉ, và đặc biệt là tấm lòng yêu quê hương sâu sắc.

Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã quen với cảnh dậy từ tờ mờ sáng giúp cha mẹ việc đồng áng, rồi tối đến lại học dưới ngọn đèn dầu leo lét. Nhưng dù vất vả, ông vẫn luôn mơ về một ngày đất nước yên bình. Và khi trưởng thành, chính ông là người quyết định góp phần làm nên hòa bình ấy.

Năm 1967 – tuổi thanh xuân bước vào chiến trường

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, ông Nghiêm rời quê để nhập ngũ vào đơn vị E27 – F399, Quân đoàn 1. Hôm lên đường, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo cũ, một chiếc khăn mẹ may và lời dặn của cha:
“Đi mạnh, về khỏe, con ạ.”

Ông chỉ lặng lẽ gật đầu. Và thế là chàng trai 23 tuổi ấy bước vào những năm tháng mà ông gọi là “quãng đời không thể nào quên.”

Quân đoàn 1 là đơn vị chủ lực, cơ động chiến lược, luôn có mặt ở những chiến trường ác liệt nhất. Từ ngày nhập ngũ, ông gần như sống trên vai súng, chân không ngừng hành quân, tâm không ngừng hướng về quê mẹ.

Những ngày trận mạc – gian khó và mất mát

Ông từng kể rằng cuộc sống nơi chiến trường còn khắc nghiệt hơn bất kỳ điều gì ông tưởng tượng. Có những ngày cả đơn vị phải đi bộ xuyên rừng hàng chục cây số, chỉ nghỉ vài phút rồi lại tiếp tục.

Có những đêm mưa Trường Sơn trút xuống như thác nước, cả đội hình co ro bên nhau, áo quần ướt sũng, nhưng vẫn luôn tỉnh táo vì chỉ cần một sơ suất là có thể phải đánh đổi bằng mạng sống.

Bữa ăn của họ phần lớn chỉ là cơm nắm, muối vừng, lúc may mắn thì có thêm chút cá khô. Vậy mà đồng đội vẫn đùa nhau, vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện về quê hương, về những mùa lúa đang trổ đòng ở nhà, về những lá thư dù hiếm hoi nhưng luôn là nguồn sức mạnh tinh thần vô giá.

Điều khiến ông xót xa nhất là những người đồng đội đã ở lại chiến trường mãi mãi.
Có những cái tên ông nhắc đi nhắc lại, có những gương mặt đã in sâu trong ký ức. Mỗi khi kể, ông thường im lặng thật lâu rồi nói một câu ngắn gọn mà nặng trĩu:
“Anh em hi sinh nhiều lắm… mình may mà còn sống để về.”

Ngày trở về – mang theo cả vết thương và tự hào

Khi hòa bình lập lại, ông Hà Văn Nghiêm xuất ngũ, trở về quê hương sau bao năm dài chiến đấu. Người lính năm xưa trở về với vóc dáng gầy gò, từng vết xước thời chiến vẫn còn âm ỉ đau mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng ông ít khi than vãn, chỉ nói:
“Còn sống để về với gia đình, thế là đủ rồi.”

Dù cuộc sống sau chiến tranh còn vô vàn khó khăn, ông vẫn lao vào lao động, dựng xây lại mái nhà cũ, chăm lo cho gia đình, và hòa mình vào sự đổi mới của quê hương. Ông luôn là người sống chân thành, nghĩa tình và có trách nhiệm, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ bà con lối xóm.

Người lính già giữa đời thường

Khi đã ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, cần mẫn như thời còn trong quân ngũ. Mỗi sáng, ông dậy sớm chăm mảnh vườn nhỏ, mỗi chiều ngồi uống chén trà, nhìn lũ cháu chạy chơi mà miệng mỉm cười hiền hậu.

Mỗi khi gia đình có dịp quây quần, chúng tôi lại năn nỉ ông kể chuyện chiến trường. Ông kể không nhiều, nhưng mỗi lời đều đong đầy cảm xúc – có tự hào, có đau thương, có cả sự biết ơn đồng đội đã ngã xuống.Và điều khiến chúng tôi thấm thía nhất là khi ông nói:“Hòa bình hôm nay không dễ mà có. Phải nhớ mà trân trọng.”

Tự hào về người lính mang tên Hà Văn Nghiêm

Với con cháu, ông không chỉ là người trưởng bối, mà còn là một biểu tượng sống của lòng yêu nước, của bản lĩnh, của sự hi sinh thầm lặng. Ông Hà Văn Nghiêm đã sống một cuộc đời đáng kính – từ tuổi thơ nghèo khó, những năm tháng trận mạc hào hùng, đến cuộc sống bình dị nhưng nghĩa tình khi trở về.

Câu chuyện cuộc đời ông không chỉ là ký ức của gia đình, mà còn là một phần của lịch sử đất nước. Một phần của những con người đã “xếp bút nghiên theo việc đao cung”, dám đánh đổi tuổi trẻ để bảo vệ hòa bình cho thế hệ sau.

Chúng tôi luôn tự hào và biết ơn người lính ấy – người ông, người cha mang tên Hà Văn Nghiêm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Nghiêm | Câu chuyện thời hoa lửa