Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH Huỳnh Thị Xuân

Đắk Lắk04/07/2026Vũ Quang Ngọc (ĐOÀN XÃ EA SÚP)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mảnh ký ức về một “thời hoa lửa” kiên cường, bất khuất của dân tộc vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của thế hệ trẻ hôm nay. Là một đoàn viên của mảnh đất Ea Súp giàu truyền thống cách mạng, tôi luôn tự hào và biết ơn những người con ưu tú đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Một trong những tấm gương sáng ngời, một bông hoa lửa kiên cường giữa bom đạn mà tôi luôn kính trọng chính là cô Huỳnh Thị Xuân – người con gái năm xưa đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường khói lửa.

Sinh ra và lớn lại trong giai đoạn đất nước sục sôi khí thế chống Mỹ cứu nước, cô Huỳnh Thị Xuân khi ấy chỉ là một cô gái mười mươi, mang trong mình trái tim tràn đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước nồng nàn. Không quản ngại gian khổ, nguy hiểm, cô đã hăng hái tham gia vào lực lượng thanh niên xung phong, trực tiếp bước vào nơi đầu sóng ngọn gió.

Những năm tháng ấy, chiến trường Ea Súp và các vùng lân cận gian khổ không lời nào tả xiết. Đó là những ngày tháng "cơm nắm, muối mè", những đêm trắng xẻ dọc Trường Sơn dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù. Cô Xuân cùng các đồng đội của mình đã sống và chiến đấu với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Nhiệm vụ của các cô không chỉ là mở đường, thông tuyến cho các đoàn xe ra tiền tuyến, mà còn là chăm sóc thương bệnh binh, tiếp tế lương thực, vũ khí giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Tôi nhớ mãi câu chuyện được nghe kể về những lần cô cùng đồng đội băng qua lửa đạn để cứu nguy cho đồng chí. Tiếng bom gầm rú, đất đá sạt lở, nhưng bàn tay của người con gái ấy chưa một lần run sợ. Sự kiên cường của cô Huỳnh Thị Xuân chính là minh chứng sống động nhất cho câu nói: “Tuổi trẻ kháng chiến không biết cúi đầu”. Cô và thế hệ của mình đã dệt nên một thời hoa lửa vừa bi tráng, vừa hào hùng, biến những gian khổ thành sức mạnh để chiến thắng kẻ thù.

"Chúng tôi năm xưa ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ, chẳng nghĩ gì đến lợi ích cá nhân, chỉ biết một lòng hướng về ngày đất nước thống nhất."

Lời chia sẻ giản dị ấy của những người đi trước như cô Xuân khiến một đoàn viên trẻ như tôi không khỏi xúc động và tự soi rọi lại chính mình. Chiến tranh kết thúc, cô trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương của chiến tranh và những ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng dù ở vị trí nào, cô vẫn giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ năm xưa, tiếp tục cống hiến cho quê hương Ea Súp, là chỗ dựa tinh thần và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.

Thế hệ đoàn viên thanh niên Ea Súp hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và lập nghiệp dưới bầu trời tự do, tất cả là nhờ máu xương và tuổi trẻ của những người đi trước như cô Huỳnh Thị Xuân. Câu chuyện thời hoa lửa của cô không chỉ là một trang sử vàng, mà còn là ngọn đuốc sưởi ấm, thôi thúc tuổi trẻ chúng tôi hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm.

Chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ mới – xin hứa sẽ tiếp nối ngọn lửa truyền thống ấy, đem sức trẻ, trí tuệ và lòng nhiệt huyết để xây dựng mảnh đất biên giới Ea Súp ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH Huỳnh Thị Xuân | Câu chuyện thời hoa lửa