Bài viết

Câu chuyện về cựu chiến binh Lâm Văn Khang – xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh

Trong những buổi chiều yên ả nơi làng quê Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, người dân thường thấy cựu chiến binh Lâm Văn Khang ngồi trước hiên nhà, đôi mắt lặng lẽ nhìn về cánh đồng xa. Ở tuổi xế chiều, mái tóc ông đã bạc trắng, nhưng dáng vẻ cương nghị và tinh thần của người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi nhắc về chiến tranh, ông Khang thường trầm ngâm rất lâu. Với ông, đó là quãng đời không thể nào quên — quãng đời của tuổi trẻ, của bom đạn, của những hy sinh và cả những tình cảm thiêng liêng

Bắc Ninh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ giữa những năm tháng chiến tranh Ông Lâm Văn Khang sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Đồng Kỳ khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với đồng ruộng, con đường đất đỏ và những đêm chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi còi báo động vang lên. Ngày ấy, quê hương còn nhiều khó khăn. Người dân quanh năm lam lũ với ruộng đồng nhưng trong lòng luôn cháy lên tinh thần yêu nước và niềm tin vào ngày hòa bình. Ông Khang nhớ rất rõ những buổi tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ tại sân đình làng. Tiếng trống, tiếng hát và lá cờ đỏ tung bay đã khắc sâu trong tâm trí cậu thanh niên trẻ tuổi. Nhiều người ra đi rồi mãi mãi không trở về. Những mất mát ấy càng khiến ông hiểu rằng đất nước cần những người trẻ đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Năm hai mươi tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị cho con trai chiếc khăn mặt cùng ít gạo rang mang theo đường xa. Bà nghẹn ngào dặn con: “Có gian khổ thế nào cũng phải giữ mình để còn trở về với quê hương.” Ông cúi đầu thật lâu, giấu những giọt nước mắt vào trong lòng rồi bước lên đường nhập ngũ. Những năm tháng trên tuyến lửa Sau thời gian huấn luyện, ông Lâm Văn Khang được điều vào chiến trường miền Nam. Những năm tháng chiến đấu là khoảng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời người lính. Đơn vị của ông hành quân qua nhiều cánh rừng Trường Sơn hiểm trở. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm men theo đường rừng tiếp tục di chuyển. Có những ngày mưa rừng kéo dài khiến quần áo ướt lạnh suốt nhiều hôm. Có khi cả đơn vị chỉ có cơm vắt với muối trắng để ăn cầm hơi. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. Nhiều chiến sĩ sốt cao đến mê man nhưng vẫn cố gượng dậy tiếp tục hành quân. Bom đạn nơi chiến trường còn khốc liệt hơn tất cả. Ông kể rằng nhiều lần máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ, bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối gãy đổ khắp nơi. Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị địch tập kích bất ngờ. Tiếng súng vang lên dồn dập giữa màn đêm. Một đồng đội của ông bị thương nặng giữa chiến hào. Không chút do dự, ông Khang lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn mặc cho đạn bay sát bên người. Mảnh đạn khi ấy đã sượt qua cánh tay khiến ông bị thương. Dù đau buốt, ông vẫn cố tiếp tục chiến đấu đến khi trận đánh kết thúc. Nhắc lại ký ức ấy, ông lặng đi rất lâu rồi nói: “Người lính khi ra trận không ai nghĩ cho riêng mình nữa, chỉ nghĩ làm sao bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.” Tình đồng chí giữa chiến tranh Đi qua chiến tranh, điều khiến ông Lâm Văn Khang nhớ nhất chính là tình đồng đội. Giữa bom đạn khốc liệt, những người lính thương yêu nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc và cùng nhau vượt qua những ngày gian khổ nhất. Có lần ông bị sốt rét nặng, không thể tiếp tục hành quân. Đồng đội thay nhau cõng ông vượt rừng nhiều cây số để tìm quân y. Ông xúc động kể: “Nếu không có đồng đội, chắc tôi đã nằm lại chiến trường.” Nhưng chiến tranh cũng để lại những mất mát đau lòng. Nhiều người bạn chiến đấu của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người trước ngày ra trận còn kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về dựng nhà, cưới vợ. Nhưng những ước mơ ấy đã dang dở mãi mãi. Ông bảo rằng điều day dứt nhất là nhiều đồng đội hy sinh mà chưa kịp gửi lời cuối về cho gia đình. Ngày trở về quê hương Năm đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Lâm Văn Khang trở về quê hương Đồng Kỳ trong niềm hạnh phúc nghẹn ngào của gia đình. Ngày gặp lại con trai, mẹ ông ôm chầm lấy ông mà khóc. Sau bao năm mong ngóng, điều bà mong nhất cuối cùng cũng thành hiện thực. Nhưng cuộc sống thời hậu chiến vẫn còn vô cùng khó khăn. Quê hương nghèo nàn, ruộng đồng thiếu thốn, người dân phải bắt đầu lại từ đầu. Người lính năm xưa lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới — cuộc chiến chống đói nghèo và xây dựng quê hương. Ông chăm chỉ lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Dù mang thương tật chiến tranh, ông chưa bao giờ than phiền. Người dân Đồng Kỳ luôn yêu quý ông bởi sự giản dị, chân thành và tinh thần trách nhiệm. Người giữ ký ức thời hoa lửa Giờ đây, dù tuổi đã cao, ông Lâm Văn Khang vẫn thường tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh và các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Ông thích kể cho thanh niên trong xã nghe về chiến tranh, về những năm tháng gian khổ và sự hy sinh của lớp cha anh. Mỗi lần kể chuyện, giọng ông luôn trầm xuống khi nhắc tới những người đồng đội đã ngã xuống. Ông thường căn dặn lớp trẻ: “Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết quý trọng cuộc sống và cố gắng xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.” Trong căn nhà nhỏ của ông vẫn còn lưu giữ nhiều kỷ vật chiến tranh: chiếc bi đông cũ, cuốn sổ tay đã úa màu và tấm ảnh chụp cùng đồng đội năm xưa. Đó là những ký ức thiêng liêng của một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng. Ngọn lửa còn mãi Chiến tranh đã lùi xa, quê hương Đồng Kỳ hôm nay đang từng ngày đổi mới với những con đường rộng mở, mái trường khang trang và cuộc sống yên bình. Nhưng trong trái tim người cựu chiến binh Lâm Văn Khang, ký ức về thời hoa lửa vẫn luôn cháy sáng. Đó là ký ức về lòng yêu nước. Về tình đồng chí thiêng liêng. Về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để đất nước có được hòa bình hôm nay. Câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà còn là biểu tượng đẹp về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ — kiên cường, giản dị và giàu lòng yêu nước. Một thế hệ đã sống giữa thời hoa lửa bằng tất cả niềm tin và lòng quả cảm để quê hương hôm nay được bình yên, tươi đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn