CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN NGỌC VỆ
Ông Nguyễn Ngọc Vệ còn gọi cái tên thân thương là chú Năm, ông sinh năm 1964 tại ấp Bùng Binh, xã Long Hòa. Ông trở về làng vào một buổi chiều cuối năm, khi gió mùa đông bắc thổi qua cánh đồng lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ. Trên vai ông là chiếc ba lô sờn cũ, màu xanh đã bạc theo năm tháng. Cuộc chiến đã kết thúc từ lâu, nhưng trong dáng đi chậm rãi và ánh mắt trầm ngâm của ông, người ta vẫn thấy chiến tranh chưa bao giờ rời đi hẳn
Ông Nguyễn Ngọc Vệ còn gọi cái tên thân thương là chú Năm, ông sinh năm 1964 tại ấp Bùng Binh, xã Long Hòa. Ông trở về làng vào một buổi chiều cuối năm, khi gió mùa đông bắc thổi qua cánh đồng lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ. Trên vai ông là chiếc ba lô sờn cũ, màu xanh đã bạc theo năm tháng. Cuộc chiến đã kết thúc từ lâu, nhưng trong dáng đi chậm rãi và ánh mắt trầm ngâm của ông, người ta vẫn thấy chiến tranh chưa bao giờ rời đi hẳn.
Ngày còn trẻ, ông Năm nhập ngũ khi mới mười chín tuổi. Ông rời làng, rời mẹ già và con sông nhỏ nơi ông từng tắm mát mỗi trưa hè, để đi qua những cánh rừng rậm, những con đường đầy bom đạn. Ông từng cùng đồng đội nằm ép mình dưới giao thông hào giữa mưa pháo, từng chia nhau từng ngụm nước hiếm hoi, và từng chứng kiến những người bạn không bao giờ trở lại.
Hòa bình lập lại, ông Năm may mắn sống sót, nhưng chiến tranh để lại trong ông nhiều vết thương không nhìn thấy. Những đêm yên tĩnh, tiếng gió thổi qua hàng tre vẫn khiến ông giật mình, ngỡ như tiếng đạn xé gió năm nào. Có những cái tên đồng đội ông không bao giờ quên, dù thời gian đã phủ bụi lên ký ức.
Trở về đời thường, ông Năm không kể nhiều về chiến tranh. Ông cặm cụi làm ruộng, sửa lại mái nhà cũ, sống giản dị như bao người nông dân khác. Chỉ đến những ngày lễ, khi bộ quân phục được giặt phẳng phiu, hàng huy chương lấp lánh trên ngực áo, lũ trẻ trong làng mới quây quần nghe ông kể chuyện. Ông kể không phải để khoe chiến công, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát.
Với ông Năm, điều quý giá nhất không phải là huân chương, mà là buổi sáng yên bình trên cánh đồng, là tiếng cười trẻ nhỏ vang lên nơi làng quê. Ông tin rằng, nếu những người đã ngã xuống có thể nhìn thấy, họ sẽ mỉm cười — vì đất nước cuối cùng đã có những ngày không còn tiếng súng.



