Bài viết

Câu chuyện về Cựu Chiến binh “ Nguyễn Văn Diệc”

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Hồng Dịu - 11A23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, từ thành thị đến nông thôn người dân ai ai cũng quyết tâm chiến đấu, già trẻ lớn bé đều góp chút sức lực nhỏ bé của mình vào công cuộc đấu tranh chống thực dân xâm lược. Các thanh niên lên đường xông pha ra mặt trận chiến tuyến cùng với bao chiến sĩ anh hùng cầm súng đánh đuổi giặc Pháp. Dân ta quyết đồng lòng đánh thắng kẻ thù lập nên nền hoà bình, tự do cho Tổ quốc. Giờ đây khi đất nước thống nhất, người dân có cuộc sống bình yên, hạnh phúc như hôm nay một phần cũng nhờ công ơn của các Cựu Chiến binh, họ luôn dũng cảm đối đầu trước bom đạn của kẻ thù, không sợ hiểm nguy thậm chí còn đánh đổi bằng cả máu xương của mình vì nền độc lập tự do. Hôm nay chúng ta hãy tìm hiểu các câu chuyện của Cựu Chiến binh chia sẻ về công cuộc chiến đấu chống quân xâm lược tại địa phương. Sau đây là một mẩu chuyện nhỏ chúng tôi sưu tầm được khi đến thăm hỏi các Cựu Chiến Binh. Cựu Chiến binh Nguyễn Văn Diệc ,sinh năm 1934, sống tại Ðức Nhuận thượng, xã Triệu Việt Vương, tỉnh Hưng Yên ( xưa là xã Dạ Trạch, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên) - ông là xã đội phó phụ trách dân quân du kích địa phương , kể lại câu chuyện khi tham gia vào một trong hai cuộc kháng chiến chống quân xâm lược lớn của dân tộc ta, tôi đã thực sự thấy cảm phục và xúc động trước đóng góp hết mình vào công cuộc đấu tranh giành độc lập cùng với đó là những lần chứng kiến đồng đội hi sinh ngã xuống ngay tại chiến trường.

Ông nhớ lại những ngày tháng mình còn tham gia chiến đấu tại địa phương ( Hưng Yên), bấy giờ thực dân Pháp điều động các máy bay không quân sang Việt Nam mang theo bom đạn thả xuống các vùng quê nông thôn; phá tan những mảnh ruộng, ngôi nhà đơn sơ của người dân. Ông cùng những thanh niên trong làng khi ấy đều cầm súng lên chiến đấu bảo vệ gia đình, quê hương Tổ quốc. Nhân dân vùng Đức Nhuận , Dạ Trạch ( nay là Đức Nhuận thượng, Triệu Việt Vương) được di tản đến những nơi an toàn có khi là trốn xuống các hầm được đào sẵn đề phòng trường hợp cấp bách để trú ẩn. Ông kể cho tôi rằng vẫn nhớ như in ngày hôm ấy, quân Pháp sử dụng máy bay để nhắm vào Hà Nội khi ấy có lướt qua vùng quê Dạ Trạch, nhìn lên bầu trời thấy một số máy bay đang tiến đến gần. Ông liền huy động, thông báo đến mọi người mau chui xuống các hầm dưới đất để bảo vệ mình, rồi ông chỉ huy đội du kích xã cùng cầm súng ẩn nấp trên cánh đồng để rình nếu địch có động thái gì gây nguy hiểm thì sẽ bắn lại ngay. Khi ấy máy bay bay cách bụi tre làng chỉ vài trăm mét nhưng thật may là địch không để ý mà xả bom đạn xuống, những giây phút đấy ông cảm thấy như “treo tính mạng ngay trên đầu” chỉ cần phát hiện một thành viên đội du kích xã phía bên dưới thì có lẽ giờ đây ta sẽ chẳng được thấy ông và cũng không thể nghe những câu chuyện để giành lại hoà bình từ tay thực dân. Thêm vào đó là những lần được điều động đến các vùng quê khác chiến đấu cùng chiến sĩ địa phương ông đều làm tốt nhiệm vụ được giao, luôn chiến đấu hết mình và trở về an toàn bên gia đình người thân. Nhưng chẳng được may mắn như ông, một số đồng đội đã phải nằm xuống tại trận địa mãi mãi không thể cầm súng để giành độc lập cho Tổ quốc được nữa. Như lời kể của ông :” Lúc đấy ông đang đứng gác ở gần chỗ đường bên bờ ao. Thì có tiếng nổ lớn phát ra phía giáp cánh đồng…người nằm xuống lúc ấy là..là.. là ông H, bọn Pháp nó xả bom xuống ngay sát chỗ ông H đứng, không chạy kịp nên ông ấy ngã xuống rồi hi sinh. Ông chẳng dám đi đến, máy bay nó vẫn lởn vởn trên đầu, ra thì nó thấy rồi nó thả thêm quả nữa xuống thì lại càng nguy hiểm, chỉ có thể đợi đến khi máy bay đi hết rồi mới dám ra để khiêng ông ấy về cho gia đình. Nhìn ông ngã xuống mà thương lắmm….nhưng không làm gì đượcc…”.Ông kể lại mà run run như muốn khóc, mắt ông rưng rưng khi nhắc đến đồng đội. Cái cảm giác bất lực, tuyệt vọng ấy cứ mãi ám ảnh ông đến tận bây giờ, ông nói ông chưa bao giờ quên được khoảnh khắc lúc đấy vừa sợ vừa căm thù chúng. Tuy trong tay mình có súng nhưng không thể chạy ra mà bắn hết bọn thực dân tàn ác kia….

Đi qua biết bao bom đạn từ chiến tranh, dành cả tuổi xuân để đóng góp một phần sức trẻ của mình cho kháng chiến. Để rồi sau khi có được hoà bình, thống nhất đất nước ông đã có cho mình nhiều thành tích xuất sắc trong quá trình tham gia chiến đấu và chỉ huy các đội du kích bảo vệ sự an nguy cho người dân, Cựu Chiến binh Nguyễn Văn Diệc được trao Huân chương kháng chiến hạng nhất và nhiều bằng khen khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn