CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH Nguyễn Văn Minh
Chào các bạn, là một đoàn viên gắn bó với mảnh đất Ea Súp đầy nắng gió, mỗi lần được tham gia vào các hoạt động đền ơn đáp nghĩa của Đoàn Thanh niên, trong lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với mọi người câu chuyện về bác Nguyễn Văn Minh – một người con ưu tú, một người có công với cách mạng hiện đang sinh sống ngay trên mảnh đất Ea Súp thân thương của chúng ta. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, bác chính là một “nhân chứng sống” của một thời hoa lửa oanh liệt.
Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước sục sôi bom đạn, chàng thanh niên Nguyễn Văn Minh ngày ấy đã gác lại những ước mơ cá nhân, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc để lên đường nhập ngũ. Bước chân của bác và đồng đội đã in dấu qua biết bao cánh rừng già, trải qua những trận đánh ác liệt mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bác kể, hồi đó gian khổ không sao tả xiết, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, sốt rét rừng hành hạ liên miên, nhưng cứ hễ nghe tiếng súng nổ, thấy bóng dáng quân thù là tinh thần chiến đấu lại rực cháy. Trong một trận đánh ác liệt, bác Minh đã bị thương nặng do bom đạn của kẻ thù. Dù bom đạn đã lấy đi một phần xương máu, để lại những vết thương đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần “tàn nhưng không phế” của người lính Bộ đội Cụ Hồ chưa bao giờ dập tắt.
Hòa bình lập lại, bác Minh chọn Ea Súp làm quê hương thứ hai để an cư lập nghiệp. Những ngày đầu đặt chân đến vùng biên giới này, thử thách mới lại mở ra khi cuộc sống đối mặt với muôn vàn khó khăn, đất đai cằn cỗi. Nhưng với bản lĩnh của người lính bước ra từ khói lửa, bác lại tiếp tục cuộc chiến mới: cuộc chiến chống đói nghèo và lạc hậu. Bác tích cực tăng gia sản xuất, khai hoang lập nghiệp, không chỉ làm giàu cho gia đình mà còn luôn sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ kinh nghiệm sản xuất cho bà con lối xóm quanh vùng.
Không dừng lại ở đó, bác Nguyễn Văn Minh còn là một tấm gương sáng trong các hoạt động tại địa phương. Bác luôn giáo dục con cháu và thế hệ trẻ chúng tôi về lòng yêu nước, về giá trị của nền độc lập tự do mà thế hệ đi trước phải đổi bằng máu xương. Mỗi lần Đoàn xã tổ chức các buổi gặp gỡ nhân chứng lịch sử, bác lại ngồi đó, say sưa kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng hào hùng. Ánh mắt bác rực sáng khi nhớ về đồng đội, và đôi chỗ lại nghẹn ngào khi nhắc đến những người đã nằm lại nơi chiến trường xưa.
"Thế hệ các bác đã giữ vững tay súng để giành lại độc lập, giờ đây tự do và tương lai đất nước nằm trong tay súng, tay bút của các cháu thanh niên. Đừng ngại khổ, vì không có cái khổ nào bằng cái khổ của đất nước mất tự do."
Lời căn dặn giản dị ấy của bác Minh trong một buổi sinh hoạt Đoàn đã in đậm vào tâm trí tôi. Nhìn vào những vết sẹo thời gian trên gương mặt bác, nhìn vào nụ cười hiền hậu nhưng vô cùng kiên cường ấy, tuổi trẻ Ea Súp chúng tôi hiểu rằng: lòng biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà phải bằng hành động cụ thể.
Câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Văn Minh chính là ngọn đuốc sáng, thôi thúc những đoàn viên thanh niên như chúng tôi phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm hơn. Chúng tôi tự hứa sẽ tiếp tục phát huy tinh thần xung kích của tuổi trẻ, ra sức học tập, lao động và cống hiến để xây dựng quê hương biên giới Ea Súp ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.



