Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH - PHẠM BÁ MIỀU

“Máu trộn bùn non, gan không núng, chí không mòn!”... Giữa lòng chảo Điện Biên năm 1954 khốc liệt, có một người con đất Thái Bình đã cùng đồng đội giành giật từng tấc đất trên đồi A1 đẫm máu. Hãy cùng lắng nghe ký ức nghẹn ngào của cựu chiến binh Phạm Bá Miều – người chiến sĩ năm xưa nay đã hóa thành "nhân chứng sống" vĩnh cửu của thiên sử vàng Điện Biên.

Thái Nguyên04/07/2026Chi đoàn trường THCS Phúc Trìu (Chi đoàn trường THCS Phúc Trìu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHẠM BÁ MIỀU: NGƯỜI LÍNH GIÀ TRUNG ĐOÀN 174 VÀ KÝ ỨC RỰC LỬA NƠI "THỊT TRỘN BÙN NON" ĐỒI A1

Trong số các cứ điểm tại tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của thực dân Pháp, đồi A1 (địch gọi là Élan) chính là "ổ đề kháng" kiên cố nhất, khốc liệt nhất và là nơi diễn ra những trận đánh giằng co đẫm máu nhất. Để cắm được lá cờ quyết chiến quyết thắng trên đỉnh đồi này, hàng ngàn chiến sĩ quân giải phóng đã ngã xuống khi tuổi đời mới mươi, mười chín. Và trong số những người may mắn bước ra khỏi cuộc chiến sinh tử ấy, cựu chiến binh Phạm Bá Miều – người tiểu đội trưởng dạn dày sương gió – vẫn luôn giữ vẹn nguyên một ngăn ký ức rực lửa về những ngày "khoét núi, ngủ hầm" năm ấy.

Từ chàng trai lúa nước Thái Bình đến người lính xung kích Sư đoàn 316

Cụ Phạm Bá Miều sinh năm 1931 tại mảnh đất quê hương năm tấn xã Đông Động, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Lớn lên khi quê nhà bị gót giày viễn chinh Pháp giày xéo, ngọn lửa căm thù đã thôi thúc chàng thanh niên 19 tuổi viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào năm 1950.

Sau những năm tháng rèn luyện và trực tiếp thử lửa qua các chiến dịch tại Bắc Bộ, ông trở thành Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 76, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316 (nay là Sư đoàn 316). Đây là một trong những trung đoàn bộ binh tinh nhuệ nhất của quân đội ta thời bấy giờ, luôn được giao trọng trách đánh những trận đánh then chốt, thọc sâu vào phân khu trung tâm của địch.

Giành giật từng tấc đất trên "tọa độ chết" A1

Năm 1954, đơn vị của tiểu đội trưởng Phạm Bá Miều nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc, trực tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ với nhiệm vụ xương xẩu nhất: Tấn công tiêu diệt cứ điểm đồi A1. Do địa hình đồi cao, địch xây dựng hệ thống hầm ngầm kiên cố và lô cốt dày đặc, các đợt tấn công của ta ban đầu gặp rất nhiều tổn thất.

Cụ Miều vẫn thường bồi hồi kể lại những ngày tháng đối đầu với tử thần: "Trời Điện Biên bấy giờ mưa tầm tã, chiến hào ngập ngụa bùn đất trộn lẫn máu của đồng đội. Anh em cứ khoét núi mà đi, ăn ngủ ngay dưới hầm, vừa dứt tiếng bom lại ôm súng xông lên mặt đất". Trên đồi A1, ta và địch giành giật nhau từng mét chiến hào, từng góc lô cốt. Có những đoạn chiến hào ban ngày địch chiếm, ban đêm tiểu đội của ông lại mưu trí tổ chức đánh úp để giành lại.

Đỉnh điểm của chiến công tại đồi A1 chính là việc đơn vị của cụ phối hợp đào một đường hầm ngầm xuyên vào lòng đồi để đặt khối bộc phá nặng gần 1 tấn. Vào đêm mùng 6/5/1954, tiếng nổ rung chuyển đồi A1 không chỉ thổi bay hầm ngầm cố thủ của địch mà còn là tiếng chuông báo tử cho toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, mở đường cho quân ta tổng tiến công giành thắng lợi hoàn toàn vào chiều ngày 7/5.

Tình yêu ở lại với đất cội nguồn chiến thắng

Sau ngày chiến thắng chấn động địa cầu, thay vì trở về quê lúa Thái Bình, người lính trẻ Phạm Bá Miều đã nghe theo tiếng gọi của Đảng, chọn ở lại định cư, lập gia đình và tham gia xây dựng kinh tế mới tại mảnh đất Điện Biên Phủ lịch sử. Ông muốn ở lại để trông nom giấc ngủ cho những người đồng đội thân yêu đã nằm lại vĩnh viễn dưới chân đồi A1.

Trải qua hàng chục năm cống hiến ở hậu phương, người tiểu đội trưởng năm xưa nay đã tóc bạc da mồi, bước sang tuổi thượng thọ. Sống cách chứng tích lịch sử đồi A1 không xa, bước chân vị cựu chiến binh già vẫn đều đặn tìm về thắp hương tại nghĩa trang liệt sĩ và đứng lặng im trên đỉnh đồi xưa.

Giờ đây, cụ Phạm Bá Miều là một trong số ít những "nhân chứng sống" bằng xương bằng thịt của chiến dịch Điện Biên Phủ còn hiện hữu. Mỗi câu chuyện cụ kể cho thế hệ trẻ, mỗi cái chỉ tay về phía hố bộc phá năm xưa không chỉ là những bài học lịch sử vô giá mà còn là ngọn đuốc truyền lại tinh thần tự hào dân tộc, nhắc nhở hậu thế về cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và ý chí sắt đá của cả một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn