câu chuyện về cựu chiến binh Phạm Tuyển
Trong ký ức của những người dân xã Vĩnh Tú, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, và đồng đội năm xưa, câu chuyện về cựu chiến binh Phạm Tuyển (sinh năm 1941) luôn là một khúc tráng ca đầy xúc động về lòng quả cảm và tình đồng đội cao cả.
Nhập ngũ năm 1965 – đúng vào giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên Phạm Tuyển khi ấy vừa tròn 24 tuổi, mang theo bầu máu nóng của tuổi trẻ và tình yêu quê hương lên đường ra trận. Suốt 5 năm trong quân ngũ, từ năm 1965 đến khi xuất ngũ vào năm 1970, ông đã đi qua biết bao trận đánh, đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trên mảnh đất lửa Quảng Trị, nhưng câu chuyện đáng nhớ nhất, khắc sâu vào tâm khảm ông suốt cuộc đời, chính là chuyến vận chuyển thương binh qua dòng sông Bến Hải định mệnh năm 1968.
Mùa hè năm 1968, chiến trường Vĩnh Linh khói lửa ngút trời, bom cày đạn xới không kể ngày đêm. Đơn vị của ông Phạm Tuyển nhận nhiệm vụ đặc biệt: Phối hợp với lực lượng dân công hỏa tuyến bằng mọi giá phải đưa một nhóm thương binh nặng từ bờ Nam sông Bến Hải ra Bắc hậu phương để cứu chữa. Đêm đó trời tối như mực, mưa tầm tã khiến nước sông dâng cao, chảy xiết. Tiếng pháo từ các hạm đội ngoài khơi bắn vào bờ gầm rú liên hồi, pháo sáng của địch liên tục thả trên bầu trời, biến mặt sông thành một vùng sáng lòa đầy hiểm nguy.
Ông Tuyển cùng ba đồng đội khéo léo điều khiển chiếc thuyền nan nhỏ, bên trên chở bốn chiến sĩ bị thương rất nặng. Khi thuyền ra đến giữa dòng, một loạt pháo bầy của địch bất ngờ dội xuống ngay loạt sông. Sóng đánh dữ dội, một mảnh đạn pháo găm trúng mạn thuyền khiến nước bắt đầu tràn vào, tình thế vô cùng ngàn cân treo sợi tóc. Bản thân ông Tuyển lúc đó cũng bị một mảnh giấy pháo sượt qua trán, máu chảy ròng ròng xuống mắt cay xè. Nhưng nhìn những đồng đội đang nằm rên rỉ vì vết thương, ông không một chút chần chừ, liền hét lớn bảo vệ thương binh rồi dùng chính chiếc mũ cối của mình để tát nước ra ngoài, một tay bám chặt be thuyền để giữ thăng bằng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một người đồng đội đi cùng ông bị trúng đạn và ngã xuống dòng nước xiết. Không kịp suy nghĩ, ông Tuyển lao mình xuống dòng sông hung dữ, một tay chống chọi với sóng lớn, một tay túm chặt lấy cổ áo đồng đội, dùng hết sức bình sinh của tuổi đôi mươi để kéo người anh em lên lại mạn thuyền. Bằng nghị lực phi thường và sự mưu trí, ông cùng những người còn lại đã vừa chèo, vừa che chắn cho thương binh, đưa chiếc thuyền cập bến bờ Bắc an toàn trong sự vỡ òa của lực lượng đón đợi. Tất cả bốn thương binh và người đồng đội bị rơi xuống nước đêm đó đều được cứu sống kịp thời.
Năm 1970, do sức khỏe giảm sút sau nhiều trận chiến và vết thương tái phát, ông Phạm Tuyển xuất ngũ trở về quê hương với cơ thể không còn lành lặn, mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh. Câu chuyện vượt sông cứu đồng đội đêm mùng 8/3 năm ấy đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong cuộc đời ông. Mỗi khi có ai hỏi về những năm tháng hào hùng đó, người cựu chiến binh già lại khiêm tốn cười, bảo rằng phần thưởng lớn nhất cuộc đời ông không phải là những tấm huân, huy chương, mà là việc nhìn thấy những người đồng đội năm xưa được sống sót trở về, tiếp tục cống hiến cho ngày đất nước hoàn toàn độc lập.



