Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH THÁI THỊ TRÂM

Đắk Lắk05/07/2026Nguyễn Phạm Hoàng Khang (Đoàn xã Ea Súp)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ tháng Bảy tri ân về, khi cái nắng, cái gió của vùng biên Ea Súp rực lên như lửa, thế hệ trẻ chúng tôi lại lặng mình trước những trang sử vàng của quê hương. Ea Súp hôm nay là những cánh đồng lúa chín vàng, là những nụ cười rạng rỡ của đàn em thơ đến trường. Nhưng để có được màu xanh thanh bình ấy, vùng đất này đã trải qua một "Thời hoa lửa" – nơi mà tuổi thanh xuân của biết bao người con ưu tú đã hòa vào đất mẹ.

Hôm nay, đại diện cho tuổi trẻ Đoàn xã Ea Súp, tôi vô cùng xúc động và tự hào khi được đứng đây để kể cho các bạn nghe về câu chuyện của một đóa hoa kiên cường nở giữa mưa bom bão đạn – câu chuyện về cô du kích kiên trung Thái Thị Trâm.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống, cô gái trẻ Thái Thị Trâm ngày ấy tham gia cách mạng với một tài sản duy nhất: lòng yêu nước nồng nàn và một tinh thần không biết sợ hãi là gì. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi những cô gái khác còn đang mơ mộng, chị Trâm đã chọn khoác lên mình tấm áo chiến sĩ, trở thành nữ du kích mưu trí của vùng đất Ea Súp đầy gian khổ.

Ea Súp những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là "tọa độ chết" chịu sự đánh phá ác liệt của kẻ thù. Nhưng bom đạn làm sao khuất phục được ý chí của người con gái đất biên cương. Chị đã cùng đồng đội bám trụ xóm làng, đào hầm bí mật, vừa tham gia giao liên vận chuyển lương thực, vũ khí, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu trong các trận càn quét của địch. Mỗi bước chân chị đi qua đại ngàn, mỗi chuyến hàng chị đưa đến căn cứ đều là một cuộc đấu trí nghẹt thở với tử thần.

"Thanh xuân của chị không có lụa là, nhung gấm, chỉ có tiếng bom gầm, đạn xé và một niềm tin sắt đá vào ngày độc lập."

Trong một trận chiến đấu ác liệt nhằm bảo vệ vùng căn cứ, chị Thái Thị Trâm đã bị thương nặng do bom đạn của kẻ thù. Những vết thương thể xác găm sâu vào da thịt, máu của người con gái thanh xuân đã nhuộm đỏ đất rừng Ea Súp. Chị trở thành thương binh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Thế nhưng, tàn phế thân thể chứ không tàn phế ý chí. Dù chịu đựng những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, dù mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh, chị Thái Thị Trâm chưa một lần hối hận về lựa chọn của mình. Trở về sau bão đạn, chị tiếp tục sống, lao động và cống hiến cho quê hương với tinh thần của một chiến sĩ cộng sản kiên cường. Đối với kẻ thù, chị là nỗi khiếp sợ; đối với đồng đội và nhân dân, chị là biểu tượng rực rỡ của lòng trung kiên, bất khuất.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên mặt trận năm xưa của cô du kích Thái Thị Trâm đã lành miệng theo thời gian, nhưng câu chuyện về lòng quả cảm của chị thì vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực trong tim thế hệ trẻ Ea Súp hôm nay.

Là những đoàn viên, thanh niên được sống dưới bầu trời hòa bình, chúng tôi hiểu rằng: Mỗi trang sử chúng tôi được học, mỗi mét đường biên giới chúng tôi đang giữ gìn, đều đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của thế hệ cha anh, của những người đi trước như cô Thái Thị Trâm.

Noi gương cô, tuổi trẻ Đoàn xã Ea Súp hôm nay quyết tâm đóng góp sức trẻ qua những hành động thiết thực:

● Thắp sáng ngọn lửa tri ân: Đẩy mạnh các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa", thường xuyên thăm hỏi, chăm sóc các cô chú thương bệnh binh, gia đình có công trên địa bàn xã để xứng đáng với đạo lý của dân tộc.

● Xung kích trên mọi mặt trận: Không ngại khó, ngại khổ, đưa tinh thần du kích năm xưa vào trận tuyến mới – trận tuyến xóa đói giảm nghèo, chuyển đổi số, và phát triển kinh tế - xã hội tại địa phương.

● Vững vàng tay súng, vững bước tiên phong: Phối hợp cùng các lực lượng giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ vững chắc chủ quyền biên giới thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH THÁI THỊ TRÂM | Câu chuyện thời hoa lửa