Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH TRẦN THỊ SÁNH

Bà Trần Thị Sánh sinh năm 1936, quê ở Diễn Châu – Nghệ An (cũ), hiện thường trú tại xã Mù Cang Chải, tỉnh Lào Cai. Nay đã ngoài chín mươi tuổi, là người phụ nữ mà cả thôn xóm ai cũng kính trọng. Tuổi già tóc bạc, nhưng ánh mắt bà vẫn sáng và hiền. Bà được trao Huân chương hạng Nhì – phần thưởng xứng đáng cho cả một đời cống hiến.

Lào Cai03/12/2025Nguyễn Thị Hằng (Chi đoàn Trường PTBT&THCS Mồ Dề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH TRẦN THỊ SÁNH

Bà Trần Thị Sánh sinh năm 1936, quê ở Diễn Châu – Nghệ An (cũ), hiện thường trú tại xã Mù Cang Chải, tỉnh Lào Cai. Nay đã ngoài chín mươi tuổi, là người phụ nữ mà cả thôn xóm ai cũng kính trọng. Tuổi già tóc bạc, nhưng ánh mắt bà vẫn sáng và hiền. Bà được trao Huân chương hạng Nhì – phần thưởng xứng đáng cho cả một đời cống hiến.

Năm 1958 từ Nghệ An lên châu Phù Yên tình nguyện tham gia thanh niên xung phong khi mới chỉ 22 tuổi, bà theo sư đoàn 62–C4 có khoảng 400 chiến sĩ nhưng chỉ có 3 nữ thanh niên xung phong, lên nông trường ở Đội 4, Quang Huy, Châu Phù Yên (Sơn La). Chỉ có vài người thay phiên nhau làm công tác hậu cần, quân y, tuy cực nhọc nhưng lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười. Bà nói: “Cực mấy cũng chịu, miễn mọi người có cái ăn, có sức chiến đấu là mình mừng”.

Rời nông trường, bà về sư đoàn 54, làm việc ở nhà máy chè Trần Phú, rồi lại tiếp tục theo các đơn vị đi xây dựng kinh tế thời hậu chiến. Có lúc bà làm ở nhà máy giấy Khe Xưa. Trong những năm tháng gian khó ấy, bà còn phải nuôi người em trai nhỏ. Có lần thủ trưởng đến thăm đơn vị thấy hai chị em bà chung nhau một phần cơm nhỏ, có nói “Hai chị em Sánh ăn thế này thì không đủ sức khỏe”, thủ trưởng đơn vị thương tình, yêu cầu mỗi bữa chia thêm cho bà một suất cơm để đem về phần cho em. Bà kể, mắt rưng rưng: “Nhờ bát cơm đó mà em trai bà mới qua được mấy năm thiếu thốn. Ơn ấy bà nhớ cả đời.”

Sau này bà về Mù Cang Chải làm cấp dưỡng ở phòng giáo dục một thời gian, dến năm 1990 về nghỉ hưu, bà bán hàng tạp hóa, lên khu Lương thực nấu cơm. Chồng mất sớm, một mình bà vừa làm, vừa nuôi tám đứa con lớn lên trong cảnh thiếu trước hụt sau, nhớ lại cảnh trong nhà chỉ vỏn vẹn ít cám ngô, nấu lên ăn, mỗi đứa con tay bưng bát cháo cám ngô ngồi tựa vào tường trong căn nhà cấp bốn lụp xụp, thương con, bà chạy ra ngoài khóc; có khi phải hái rau má giã muối chấm ăn qua ngày.

Ở đâu có việc là ở đó có bà, cực nhọc nhưng chưa bao giờ bà than vãn. Nhờ đôi bàn tay tảo tần và tấm lòng chịu thương chịu khó, tám người con của bà đều trưởng thành, biết học, biết làm, sống tử tế. Khi kể lại quãng đời xưa, bà chỉ cười hiền: “Nghèo thì nghèo thiệt, nhưng đất nước hòa bình, còn con, còn em… là còn sức mà gánh.”

Cuộc đời bà Sánh là tấm gương đẹp của một người phụ nữ Việt Nam bình dị – đi qua chiến tranh, đi qua thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ ngừng thương yêu, hy sinh cho gia đình và công cuộc xây dựng, bảo vệ quê hương đất nước.

Người viết

Nguyễn Thị Hằng

Bí thư Chi đoàn Trường PTBT&THCS Mồ Dề

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn