Cựu chiến binh

Câu chuyện về Cựu chiến binh Trần Văn Điện tại đơn vị ấp An Hòa B, xã Bình Ninh

Ông từng là chiến sĩ du kích xã, tham gia hoạt động cách mạng trong những năm đầy gian khổ 1973–1975, giai đoạn khốc liệt cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Vĩnh Long10/11/2025Trần Thị Kiều Trinh (xã Ngãi Tứ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng quê hiền hòa An Hòa B, xã Bình Ninh, huyện Tam Bình, có một người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng, dáng người gầy nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói tràn đầy nhiệt huyết – đó là ông Trần Văn Điện.
Ông từng là chiến sĩ du kích xã, tham gia hoạt động cách mạng trong những năm đầy gian khổ 1973–1975, giai đoạn khốc liệt cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Những năm tháng gian khổ mà hào hùng

Ông Điện kể, vào năm 1973, khi Hiệp định Paris vừa ký kết, địch vẫn chưa chịu buông bỏ, chúng ra sức càn quét, bình định vùng nông thôn. Lúc ấy, du kích xã Bình Ninh phải vừa chiến đấu, vừa giữ vững phong trào cách mạng trong dân.
Ông Điện khi đó mới ngoài 20 tuổi, đã tình nguyện gia nhập lực lượng du kích. Công việc của ông là trinh sát, nắm tình hình địch, bảo vệ cán bộ, dẫn đường cho bộ đội chủ lực về bám dân, bám đất.

Những đêm không trăng, ông cùng đồng đội len lỏi qua ruộng, băng qua những con kênh nhỏ, mang theo tài liệu và vũ khí, tránh sự phát hiện của địch.
Nhiều khi nằm giữa ruộng, nước ngập tới ngực, muỗi cắn, đỉa bám mà không dám cử động. Nhưng ai cũng nghĩ: chỉ cần giữ được làng, giữ được dân là đáng.” – ông kể, giọng rưng rưng.

Kiên cường giữa vòng vây địch

Ấp An Hòa B khi ấy là nơi địch thường xuyên càn quét, lùng sục, vì họ nghi ngờ nơi đây có cơ sở cách mạng. Bà con trong ấp che chở, đùm bọc cho du kích. Nhiều lần, ông Điện phải cải trang thành người đi gánh rơm, chăn vịt, hay người dân đi làm ruộng, để qua mặt quân địch.

Có lần, ông cùng ba đồng đội bị phục kích khi đang vận chuyển tài liệu. Một đồng chí bị thương, ông Điện đã cõng bạn băng qua cánh đồng giữa làn đạn, vừa đi vừa bắn trả, đưa được người đồng đội về căn cứ an toàn. Dù bản thân bị thương ở vai, ông vẫn kiên quyết không rời trận địa.
Sau lần đó, ông được đơn vị khen thưởng vì lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội cao cả.

Ngày chiến thắng – niềm vui hòa lẫn nước mắt

Khi nghe tin giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975), ông Điện xúc động đến nghẹn lời. Ông kể:

“Hôm đó, ai cũng khóc. Khóc vì mừng, vì sau bao năm sống trong bom đạn, cuối cùng dân mình được yên bình, đất nước sạch bóng quân thù.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương An Hòa B, tiếp tục tham gia công tác địa phương, vận động thanh niên lên đường nhập ngũ, góp phần xây dựng quê hương Bình Ninh ngày càng đổi mới, giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn