Bài viết

Câu chuyện về Cựu Chiến binh Võ Văn Nù

Lâm Đồng17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa đỏ mà tôi muốn giới thiệu l chú Võ Văn Nù- nhân vật của câu chuyện mà tôi định kể ngày hôm nay. Người đã từng cống hiến tuổi xuân và một phần xương máu của mình cho Tổ quốc, khi trở về với quê hương, chú đã viết tiếp bản hùng ca giữa đời thường bằng sự nổ lực trong quá trình chiến đấu với bệnh tật, vượt lên nỗi đau góp sức lực và trí tuệ của mình vẽ nên những mảng màu tươi sáng trong bức tranh cuộc sống. Chú Võ Văn Nù, tên thường gọi là Ba Nù , sinh ra và lớn lên tại ấp Bến Đò, xã Tân Phú Trung , huyện Củ Chi. Từ những năm 1964, khi miền Nam rơi vào tay đế quốc Mỹ, có một người thanh niên tên là : “Ba Nù” theo tiếng gọi của quê hương, trở thành chú bộ đội cụ Hồ khi chưa tròn 18 tuổi. Thời ấy chú luôn làm tròn nhiệm vụ được phân công ở phân khu Sài Gòn Gia Định Tiểu đoàn 8 pháo binh huyện Củ Chi năm 1967, tham gia hơn 30 trận đánh lớn nhỏ. Khi tham gia cuộc tổng tấn công và nổi dậy mùa xuân 1968 cùng với đồng đội đánh vào sào huyệt Mỹ, ngụy và chư hầu tại sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn và cũng chính trận đánh này chú đã để lại một phần thân thể trên chiến trường. Chú đã bị thương và phải cắt bỏ đi bàn chân trái. Với những thành tích xuất sắc trong chiến đấu chú được nhà nước tặng huân chương giải phóng hạng nhất, nhì, ba và xét thương tật thương binh 2/4.

Sau ngày giải phóng miền Nam, chú trở lại quê nhà cùng vợ con đoàn tụ gia đình ở tổ 1, ấp Bến Đò 1, xã Tân Phú Trung. Được sống trong vòng tay yêu thương của của vợ con và họ hàng là niềm hạnh phúc lớn lao, song ít ai biết được rằng đó là những tháng ngày chú luôn phải nghiến răng, gồng mình chịu đựng những cơn đau ở đầu và chân do vết thương cũ tái phát. Nhưng với ý chí, nghị lực phi thường, chú đã chiến thắng tất cả. Sau những cơn đau chú lại tiếp tục cống hiến sức mình cho phong trào, cho sự phát triển của quê hương và tiếp tục xây dựng quê hương đất nước trong thời kì đổi mới. Đời sống kính tế khó khăn trăm bề nhưng các con chú đều được học đến bậc đại học. Mặc dù đi lại khó khăn nhưng chú luôn chịu khó, đảm trách tốt nhiệm vụ mới được phân công như Trưởng ban thương binh và xã hội xã Tân Phú Trung: 1976-1979. Phó bí thư thường trực Đảng ủy xã Tân Phú Trung : 1979-1982. Bí thư chi bộ ấp Bến Đò1: 1982-1991. Tuy sức khỏe có giảm sút do vết thương năm xưa tái phát nhưng chú vẫn say mê lao động.Từ năm 1993 chú đảm trách công tác bảo vệ trường tiểu học Tân Phú Trung cho đến nay. Hơn 20 năm, với chiếc xe đạp cà tàng cũ kĩ nhưng gắn bó với chú biết bao kỉ niệm.Có hôm, trời mưa đường trơn trượt nhưng chú không ngại khó, cứ đúng giờ là chú có mặt, sau giờ tan học, chú luôn cẩn thận đi kiểm tra cửa phòng học, đèn quạt, nguồn nước đóng khóa cẩn thận. Những năm cơ sở vật chất nhà trường còn thiếu thốn, thấy các em học sinh phải ngồi học trên những chiếc ghế xiêu vẹo, chú liền tìm cách sửa chữa, tái chế chúng lại thật chắc chắn cho học sinh tiếp tục sử dụng. Nay trường đã khang trang hơn trước nhiều, nhưng chú vẫn không ngơi tay.Thấy góc trường có khoảng đất trống, chú liền sáng kiến tạo một khu vườn trường.Tạo môi trường thân thiện cho các em học sinh, các em có cơ hội trải nghiệm khi đưa kiến thức vào bài học.

Nhìn dáng chú đi khập khà khập khiễng với cái chân giả thật khó khăn nhưng tinh thần của chú thì thật bao la.Tập thể giáo viên nhà trường ai cũng gần gũi và quý mến con người chân chất thật thà, cần kiệm, giàu nghị lực, yêu lao động của chú Ba. Qua hình ảnh “Chú thương binh giữa đời thường” ta học tập được ở người đảng viên trung kiên, gần bảy mươi năm tuổi đời và hơn bốn mươi năm tuổi Đảng tính trung thành lý tưởng cách mạng, hết lòng phụng sự tổ quốc phục vụ nhân dân, dù ở bất cứ cương vị nào cũng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Hình ảnh “Chú thương binh giữa đời thường” đã và đang tác động mạnh mẽ đến thế hệ con cháu. Đúng như lời Bác dạy: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người”. Là giáo viên và đoàn viên chúng tôi thật sự là chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, bản thân tôi luôn lồng ghép tư tưởng đạo dức Hồ Chí Minh trong từng bài dạy cụ thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn