Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ THẮM (BÍ DANH VÕ THỊ PHỤC)

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ THẮM (BÍ DANH VÕ THỊ PHỤC)

Vĩnh Long27/10/2025Ông Thái Nguyên (xã Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ THẮM (BÍ DANH VÕ THỊ PHỤC)

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở vùng quê Nam Bộ hiền hòa nhưng rực lửa đấu tranh, có một cô gái nhỏ nhắn, dáng người gầy nhưng ánh mắt sáng đầy nghị lực – đó là Nguyễn Thị Thắm, người dân trong vùng vẫn gọi bằng cái tên thân thuộc "chị Phục", theo bí danh hoạt động của chị – Võ Thị Phục.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, chị Thắm sớm chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhiều người dân phải rời làng, nhiều thanh niên ra trận rồi không trở về. Năm 1967, khi vừa tròn 18 tuổi, chị tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, được phân công về đội hậu cần phục vụ mặt trận Khu 9, đóng tại vùng biên giới Kiên Giang – Campuchia.

Những ngày đầu công tác, chị Thắm được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược và thuốc men ra tuyến đầu. Đường hành quân dài hàng chục cây số, phải vượt qua rừng rậm, suối sâu, đầm lầy và vùng địch rải chất độc hóa học. Dù đôi vai nhỏ bé, chị vẫn kiên cường gùi từng bao gạo, thùng đạn, tiếp tế cho bộ đội đang chiến đấu. Có những đêm hành quân liên tục dưới mưa, nước ngập ngang ngực, chị cùng đồng đội phải lội suối giữa tiếng bom pháo gầm rít, nhưng không một ai bỏ cuộc.

Một lần, trên đường vận chuyển hàng sang căn cứ bên Campuchia, đoàn của chị bị địch phát hiện và phục kích. Trong lúc nguy nan, chị Thắm bình tĩnh dẫn anh em vòng rừng, lợi dụng địa hình che khuất để bảo vệ số hàng quý giá. Chính nhờ sự nhanh trí và dũng cảm ấy, đoàn hậu cần đã giữ trọn an toàn cho toàn bộ quân nhu, được chỉ huy biểu dương trước toàn đơn vị.

Không chỉ làm nhiệm vụ vận chuyển, chị còn phụ trách nấu ăn, chăm sóc thương bệnh binh trong căn cứ dã chiến. Nhiều lần chị nhường phần cơm ít ỏi của mình cho những chiến sĩ bị thương, tự tay nấu cháo bằng củ rừng, rau dại để giữ sức cho họ. Trong ký ức của đồng đội, chị Thắm luôn là người phụ nữ “vừa đảm đang, vừa gan góc”, luôn động viên anh em giữ vững tinh thần giữa gian khổ.

Chiến tranh kết thúc, chị Nguyễn Thị Thắm trở về quê hương, mang theo những vết sẹo thời bom đạn và ký ức không thể quên về những năm tháng thanh xuân đầy lý tưởng. Dù cuộc sống sau này còn nhiều khó khăn, chị vẫn luôn sống giản dị, gương mẫu và hết lòng vì bà con trong xóm ấp.

Với những đóng góp thầm lặng nhưng to lớn, chị đã được nhà nước công nhận là Cựu Thanh niên xung phong kháng chiến, nhận nhiều bằng khen và giấy chứng nhận của Hội Cựu TNXP tỉnh Kiên Giang. Đối với lớp trẻ hôm nay, chị là biểu tượng của tinh thần kiên cường, hy sinh và lòng yêu nước bất diệt của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ THẮM (BÍ DANH VÕ THỊ PHỤC) | Câu chuyện thời hoa lửa