Câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người chỉ huy của nhân dân
Câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người chỉ huy của nhân dân
Câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người chỉ huy của nhân dân
Người thầy giáo cầm súng
Giữa núi rừng Quảng Bình đầy nắng gió, nơi tiếng sóng biển Nhật Lệ hoà cùng tiếng gió Lào khắc nghiệt, có một cậu bé Võ Nguyên Giáp ngày nào đã lớn lên trong truyền thống yêu nước, lòng tự trọng và khát vọng độc lập của dân tộc.
Thuở nhỏ, Giáp nghe cha kể chuyện Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Quang Trung… Những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng cậu ước mơ về một ngày đất nước không còn nô lệ.
Khi lớn lên, Võ Nguyên Giáp thi đỗ vào Trường Quốc học Huế rồi tiếp tục học ở Hà Nội. Ông trở thành thầy giáo dạy sử, với ước muốn truyền tinh thần dân tộc cho học trò. Nhiều học sinh kể lại: “Thầy Giáp dạy lịch sử mà như kể chuyện, khiến chúng em thấy dân tộc mình thật kiêu hãnh.”
Nhưng thời cuộc không để ông đứng trên bục giảng mãi. Những vụ bắt bớ, đàn áp, những cuộc khởi nghĩa bị đàn áp chỉ càng thôi thúc ông dấn thân sâu hơn vào con đường cách mạng.
Năm 1940, ông sang Trung Quốc gặp lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Và từ đó, cuộc đời của người thầy giáo trẻ bước sang trang mới – trang của người cầm quân, người sẽ tạo nên những chiến công huyền thoại.
Những bước chân đầu tiên của người chỉ huy
Khi từ Trung Quốc trở về, Võ Nguyên Giáp lập đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân – tổ chức tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Ngày thành lập quân đội (22/12/1944) chỉ có 34 chiến sĩ, 34 khẩu súng. Ông vẫn hay nói:
– Chúng ta ít người, ít súng, nhưng chúng ta có lòng dân. Có dân là có tất cả.
Đó là câu nói mà cả một thế hệ chiến sĩ ghi khắc trong tim.
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời. Nhưng hoà bình chưa được bao lâu, thực dân Pháp trở lại xâm lược. Võ Nguyên Giáp – lúc này là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng – đứng trước nhiệm vụ vô cùng khó khăn: tổ chức lại quân đội non trẻ để bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ.
Ông dặn bộ đội:
– Ta đánh bằng những gì ta có, đánh bằng trí tuệ và lòng dũng cảm của nhân dân.
Đó cũng là đường lối quân sự suốt đời ông theo đuổi: Chiến tranh nhân dân – toàn dân đánh giặc.
Việt Bắc 1947 – “Võng Trường Sơn đưa bước người đi”
Cuối năm 1947, quân Pháp mở cuộc tấn công lên Việt Bắc nhằm “đánh nhanh thắng nhanh”, tiêu diệt cơ quan đầu não của ta.
Trước tình thế đó, Võ Nguyên Giáp chỉ huy lực lượng vừa mới hình thành, quân ít súng thô sơ, nhưng có lợi thế địa hình và lòng dân.
Trong chiến khu Việt Bắc, ông trực tiếp đi khảo sát các con đường, những lối mòn qua núi, những dòng suối mà bộ đội và dân quân có thể dùng để vận động chiến đấu.
Khi nghe tin Pháp huy động hàng vạn quân, nhiều cán bộ lo lắng. Nhưng Võ Nguyên Giáp vẫn bình tĩnh:
– Địch vào rừng, địch sẽ thành cọp giấy. Ta chia nhỏ mà đánh, buộc chúng phải tan rã.
Và đúng như ông dự đoán, quân ta liên tục tập kích, chặn đánh quân Pháp ở mọi tuyến đường, từ rừng sâu đến đồi cao. Cuối cùng, Pháp phải rút lui trong thất bại, âm mưu “đánh nhanh thắng nhanh” hoàn toàn sụp đổ.
Chiến thắng Việt Bắc không chỉ giữ vững cơ quan đầu não kháng chiến mà còn đưa tên tuổi người chỉ huy Võ Nguyên Giáp đến gần hơn với nhân dân. Các chiến sĩ kể lại:
– Bộ đội thương Bác Giáp lắm. Ông hiền như thầy giáo nhưng khi quyết định chiến sự thì rất dứt khoát.
Điện Biên Phủ – “Chấn động địa cầu”
Năm 1953, khi Pháp âm mưu lập tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, Võ Nguyên Giáp đã có quyết định lịch sử:
Thay đổi phương châm tác chiến từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc”.
Quyết định ấy rất khó khăn. Bộ đội khi đó mới được trang bị tốt hơn một chút, tinh thần đang hăng, nhiều chỉ huy mong đánh ngay. Nhưng ông lặng lẽ đứng chìm trong suy tư giữa rừng Mường Phăng, rồi nói:
– Trận này không cho phép sai lầm. Nếu đánh nhanh mà thất bại, ta sẽ mất tất cả. Hãy vì sinh mạng của hàng vạn chiến sĩ mà đánh chắc tiến chắc.
Câu nói ấy cứu cả một chiến dịch.
Để chuẩn bị chiến đấu, hàng chục ngàn dân công hoả tuyến, thanh niên xung phong, đồng bào các dân tộc gùi từng bao gạo, kéo từng khẩu pháo xuyên rừng dài hàng trăm kilômét.
Võ Nguyên Giáp luôn nhắc:
– Chúng ta thắng là nhờ sức dân. Không có dân, không có Điện Biên Phủ.
Ngày 13/3/1954, chiến dịch mở màn. Hơn 50 ngày đêm chiến đấu gian khổ, dưới mưa bom, pháo nổ, quân ta từng bước siết chặt vòng vây. Đến chiều 7/5/1954, lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” tung bay trên nóc hầm tướng De Castries.
Điện Biên Phủ toàn thắng – một trong những chiến thắng vĩ đại nhất trong lịch sử quân sự thế giới.
Và người trực tiếp chỉ huy chiến dịch ấy chính là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người được mệnh danh là “Napoleon đỏ”, “Vị tướng của nhân dân”.
Trường Sơn, Khe Sanh, Hồ Chí Minh – Người đứng sau những chiến lược tài ba
Ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ, đất nước tạm chia hai miền. Võ Nguyên Giáp tiếp tục vai trò Tổng Tư lệnh, hoạch định chiến lược cho cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ông là người chỉ đạo mở tuyến đường Trường Sơn – huyết mạch vận chuyển vũ khí, lương thực, sức người cho chiến trường miền Nam. Bộ đội gọi con đường ấy bằng cái tên thân mật: “Đường bác Giáp”.
Trong trận Khe Sanh, ông chỉ đạo quân ta bao vây, buộc Mỹ phải bị động. Trong suốt nhiều chiến dịch, từ Tổng tiến công Tết Mậu Thân đến chiến dịch Hồ Chí Minh, tư duy chiến lược của ông luôn là “đánh vào ý chí địch”, “lấy ít địch nhiều”, “lấy trí khôn nhân dân để thắng kỹ thuật hiện đại”.
Ngày 30/4/1975, đất nước thống nhất – đó cũng là ngày giấc mơ suốt đời của người thầy giáo xứ Quảng Bình trở thành hiện thực.
Người tướng của lòng dân
Đi qua hai cuộc kháng chiến, Võ Nguyên Giáp trở thành vị tướng huyền thoại, nhưng ông vẫn giữ nếp sống giản dị: căn nhà nhỏ, chiếc xe cũ, nụ cười hiền và ánh mắt ấm. Bộ đội gọi ông là “Ông Giáp”, như gọi một người thân trong gia đình.
Ông luôn nói:
– Tôi là Đại tướng của nhân dân, vì nhân dân mà chiến đấu.
Dù tuổi cao, ông vẫn đi khắp nơi thăm thương binh, gặp gỡ cựu chiến binh, động viên lớp trẻ học tập.
Khi ông qua đời năm 2013, hàng triệu người dân tự nguyện xếp hàng hàng chục kilômét để tiễn đưa. Các cụ già chống gậy, em nhỏ cầm ảnh, chiến sĩ cúi đầu. Một tờ báo nước ngoài viết:
“Không ai bắt họ phải đến. Họ đến vì ông là vị tướng của họ.”
Dấu ấn một huyền thoại
Ngày nay, khi đọc lại trang sử vàng của dân tộc, người ta vẫn thấy bóng dáng của vị tướng ấy hiện lên: bình dị, kiên cường, trí tuệ, nhân văn.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là nhà quân sự kiệt xuất mà còn là hiện thân của một thời đại – thời đại mà lòng dân là sức mạnh lớn nhất.
Ông đã chứng minh rằng:
Một dân tộc nhỏ bé vẫn có thể làm nên những kỳ tích lẫy lừng khi có niềm tin, có trí tuệ và có một người chỉ huy biết đặt dân lên trên hết.
Đó chính là “người chỉ huy của nhân dân” – Đại tướng Võ Nguyên Giáp.



