Cựu chiến binh

Câu chuyện về đồng chí cựu chiến binh Đinh Văn Đắc tai đơn vị F316 - E148 Quân Khu II

Ninh Bình05/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những người lính đã từng đi qua cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, người dân xã tôi luôn nhắc đến đồng chí Đinh Văn Đắc – một cựu chiến binh thuộc Sư đoàn 316, Trung đoàn 148 (F316 – E148), Quân khu II, từng chiến đấu ác liệt ở các cao điểm biên giới Tây Bắc trong thời kỳ cuối những năm 70, đầu những năm 80.

Người lính của biên cương

Đồng chí Đinh Văn Đắc nhập ngũ trong giai đoạn cả nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng nguy cơ chiến tranh lại tiếp tục bùng lên tại biên giới phía Bắc. Khi xung đột biên giới với Trung Quốc nổ ra năm 1979, đơn vị F316 – một trong những sư đoàn chủ lực thiện chiến nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam – được giao nhiệm vụ tăng cường lực lượng cho mặt trận Tây Bắc, đặc biệt là các điểm nóng như Lào Cai, Phong Thổ, Mường Khương, Vị Xuyên...

Đồng chí Đắc khi đó mới ngoài đôi mươi, là lính trẻ nhưng sớm trưởng thành trong khói lửa chiến tranh. Cùng trung đoàn E148, anh đã tham gia nhiều trận đánh giữ chốt, phản công, truy quét quân xâm lược tại các vùng rừng núi hiểm trở, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều có thể là nơi hy sinh của một đồng đội.

Thời hoa lửa giữa rừng đá biên giới

Trong ký ức của đồng đội, Đinh Văn Đắc là người lính gan dạ, sống tình cảm, nhưng khi vào trận thì dứt khoát, không lùi bước. Một lần, khi trung đội của anh đang đóng chốt tại một điểm cao gần Mường Khương, bất ngờ bị địch pháo kích dữ dội. Cả khu vực rung chuyển, nhiều anh em bị thương. Trong lúc hỗn loạn, anh Đắc đã xông lên cứu thương binh, cõng từng người một về phía sau, mặc cho pháo địch trút xuống như mưa.

Một lần khác, khi đơn vị đang hành quân qua khe núi để chiếm lại một cao điểm bị địch chiếm đóng, anh đã dẫn đầu tổ trinh sát, mở đường, gỡ mìn và đánh dấu các bãi phục kích. Trận đánh hôm đó thắng lợi, nhưng anh bị thương ở vai – vết thương mà đến tận bây giờ, trời trở lạnh vẫn còn đau buốt.

Âm thầm giữ đất – lặng lẽ giữ ký ức

Đến năm 1983, sau nhiều năm chiến đấu liên tục, đồng chí Đinh Văn Đắc xuất ngũ, trở về quê hương. Khác với những gì người ta nghĩ về một người từng “ra trận”, anh trở về lặng lẽ, không phô trương, không kể công. Anh tham gia vào Hội Cựu chiến binh, làm việc tại địa phương, gương mẫu trong mọi hoạt động phong trào và luôn là người đứng ra vận động giúp đỡ các gia đình thương binh, liệt sĩ.

Dù sống giữa thời bình, nhưng trong anh, ký ức thời hoa lửa vẫn cháy âm ỉ. Mỗi dịp 12/7 – ngày tưởng niệm các liệt sĩ mặt trận Vị Xuyên và toàn tuyến biên giới phía Bắc – anh đều mặc bộ quân phục cũ, cùng đồng đội về nghĩa trang thắp hương, gọi tên những người nằm lại.

Anh thường nói với con cháu:

“Chúng tôi không có gì vĩ đại. Chúng tôi chỉ làm đúng bổn phận của một người lính – khi Tổ quốc gọi, thì đi. Khi đất nước yên, thì lặng lẽ trở về.”

Lời kết

Câu chuyện về người lính Đinh Văn Đắc – F316 – E148 – Quân khu II là một phần nhỏ trong bản hùng ca lớn lao của dân tộc. Anh là đại diện cho hàng vạn người lính đã sống, chiến đấu và hy sinh nơi rừng núi biên cương, trong một thời hoa lửa mà lòng yêu nước và ý chí sắt đá là vũ khí mạnh nhất.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi sống trong hòa bình, càng cần biết ơn và trân trọng những con người như anh – những người đã giữ đất bằng máu, và giữ ký ức bằng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn