CÂU CHUYỆN VỀ ĐỒNG CHÍ PHAN VĂN BẢY
Những năm đầu thế kỷ XX, tại làng Tân Dương bên dòng sông quê hiền hòa của vùng Lai Vung, có một cậu bé tên Phan Văn Bảy, người dân quen gọi là Bảy Cùi. Sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của cậu gắn liền với những mùa lúa, những buổi theo cha mẹ ra đồng và chứng kiến cảnh người dân lam lũ dưới ách cai trị của thực dân phong kiến.
Lớn lên trong những năm đất nước chìm trong khói lửa mất nước, Phan Văn Bảy sớm nhận ra nỗi đau của dân tộc. Từ những ngày học ở Sa Đéc rồi Cần Thơ, chàng thanh niên trẻ đã tiếp xúc với những tư tưởng tiến bộ, nuôi dưỡng trong lòng khát vọng giành lại độc lập cho quê hương. Không cam chịu trước bất công, ông cùng bạn bè đứng lên đấu tranh chống lại chính quyền thực dân. Chính vì vậy, nhà cầm quyền Nam Kỳ đã ra lệnh cấm ông tiếp tục học tập tại bất kỳ trường nào trong vùng.
Trở về quê nhà, Phan Văn Bảy không lùi bước. Năm 1929, khi ngọn lửa cách mạng bắt đầu lan rộng khắp Nam Bộ, ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tại Tân Dương và được tín nhiệm bầu làm tổ trưởng. Chỉ một thời gian ngắn sau, khi các tổ chức cộng sản lần lượt ra đời, ông trở thành Bí thư Chi bộ Đảng ở Tân Dương, dẫn dắt phong trào đấu tranh của nhân dân địa phương.
Ngày 13 tháng 5 năm 1930 là một dấu mốc không thể quên. Dưới sự lãnh đạo của Chi bộ và đồng chí Phan Văn Bảy, hơn một nghìn quần chúng đã xuống đường phản đối chính sách tăng thuế, bắt xâu của thực dân Pháp. Cuộc biểu tình làm rung chuyển cả vùng Sa Đéc. Hoảng sợ trước sức mạnh của nhân dân, chính quyền thực dân đã tung mật thám truy lùng và bắt giữ những người tham gia, trong đó có đồng chí Phan Văn Bảy.
Tháng 5 năm 1931, trong phiên tòa đại hình ở Vĩnh Long, thực dân Pháp kết án ông 5 năm tù và đày ra Côn Đảo. Nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” ấy không khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cách mạng. Dù nhiều lần tìm cách vượt ngục không thành, ông vẫn giữ vững niềm tin vào ngày thắng lợi của dân tộc.
Năm 1936, mãn hạn tù, Phan Văn Bảy được trả tự do nhưng bị quản thúc và cấm cư trú tại nhiều địa phương. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, ông vẫn tìm mọi cách nối lại liên lạc với tổ chức. Ông mở một đại lý nước mắm tại chợ Vĩnh Long để che mắt địch, đồng thời làm cơ sở bí mật phục vụ hoạt động cách mạng. Từ đây, ông tiếp tục được tổ chức phân công về nhiều địa bàn để gây dựng phong trào.
Năm 1937, đồng chí được điều về Cần Thơ, tham gia Liên Tỉnh ủy và trực tiếp phụ trách nhiều địa bàn trọng điểm như Tam Bình, Trà Ôn, Cầu Kè, Càng Long. Trên những con đường quê đầy bụi đỏ, ông miệt mài đi khắp các làng xã, gặp gỡ quần chúng, đào tạo cán bộ, xây dựng cơ sở cách mạng. Bóng dáng người cán bộ giản dị ấy đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho phong trào đấu tranh ở Vĩnh Long và Trà Vinh.
Năm 1939, đồng chí được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn. Dù hoạt động trong điều kiện bị địch theo dõi gắt gao, ông vẫn bám sát cơ sở, lắng nghe tâm tư của nhân dân, củng cố tổ chức và chuẩn bị lực lượng cho những bước phát triển mới của cách mạng.
Cuộc đời của đồng chí Phan Văn Bảy là cuộc đời của một người chiến sĩ kiên trung, dám hiến dâng tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho độc lập dân tộc. Từ cậu bé nông dân nghèo ở Tân Dương đến người lãnh đạo phong trào cách mạng Nam Bộ, ông đã sống trọn vẹn trong những năm tháng đầy gian lao nhưng cũng vô cùng vẻ vang của dân tộc.
Giữa thời hoa lửa, ngọn lửa yêu nước trong trái tim người chiến sĩ ấy đã cháy sáng, góp phần thắp lên niềm tin và ý chí đấu tranh cho biết bao thế hệ người dân Nam Bộ trên con đường đi tới tự do và độc lập.



