Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện về đồng chí Thu dung Nguyễn Ngọc Dũng

Ông tham gia chiến đấu, bị thương cho đi học về làm bác sĩ

Lào Cai12/12/2025Hoàng Mai Loan (Đoàn xã Việt Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về đồng chí Thu dung Nguyễn Ngọc Dũng

Câu chuyện thời chiến của ông Nguyễn Ngọc Dũng

Ông Nguyễn Ngọc Dũng, sinh ngày 28/9/1959, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn bộn bề vết thương chiến tranh. Tháng 7/1977, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông lên đường nhập ngũ, trở thành người lính của Sư đoàn 10, Quân đoàn 3, bước vào chiến trường Campuchia nóng bỏng, nơi quân Pôn Pốt đang gây biết bao tội ác.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông thuộc lực lượng bộ binh, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt dọc tuyến Tây Ninh – sông Mê Công. Đó là những tháng ngày mà ông và đồng đội phải chiến đấu giữa rừng sâu, đường mòn, nơi kẻ địch ẩn hiện bất ngờ, và cái chết luôn rình rập quanh từng gốc cây, lùm bụi.

Ký ức ám ảnh nhất của năm 1977

Trong một trận phục kích theo đường mòn năm 1977, đơn vị của ông được lệnh bí mật áp sát đội hình địch. Cuộc đụng độ diễn ra bất ngờ và vô cùng dữ dội. Ông kể lại:

“Lúc đi thì cả một tiểu đội đông đủ, vậy mà khi rút về chỉ còn lại hai, ba người. Đạn pháo, mìn, lựu đạn… tiếng nổ như muốn xé cả khu rừng. Tôi bị thương ở chân, ở gối, nhưng vẫn cố bò lết tìm đồng đội. Nhiều người bị thương nặng, gãy chân, gãy tay, đầu đầy máu… Người chết thì nhiều lắm. Cái cảnh ấy đến giờ vẫn không quên được.”

Chính vì vết thương ấy, ông được điều về học y tá tại Sư đoàn 10. Từ một người lính trực tiếp cầm súng, ông chuyển sang nghề cứu người giữa chiến trường, phục vụ tại đơn vị suốt nhiều năm. Trong những lán trại dã chiến, dưới tiếng pháo gầm, ông đã chăm sóc cho biết bao thương binh, từ những vết thương nhỏ đến những ca cụt chân, dập nát tay… Ngày nào cũng có người được đưa về, người thì giữ được mạng, người ra đi trong lặng lẽ.

Ông bảo:

“Chỉ đến khi làm công tác thu dung điều trị mới thấy chiến tranh nó ác liệt đến nhường nào. Thương binh nhiều đến mức chúng tôi làm không kịp. Mỗi người lính nằm đó là một câu chuyện, một gia đình, một cuộc đời.”

Năm tháng rời chiến trường

Ông phục vụ 5 năm ở đơn vị D10 – F24, rồi năm 1981–1982 rút quân về Thái Nguyên – Bắc Thái, hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ. Chiến tranh đã khép lại, nhưng những vết thương trên cơ thể và ký ức trong tâm trí ông thì không bao giờ phai nhạt.

Nhiều năm sau, khi kể lại quãng đời quân ngũ, giọng ông vẫn chùng xuống mỗi khi nhắc tới đồng đội:

“Người còn, người mất… Chúng tôi sống được đến hôm nay là nhờ may mắn. Chiến tranh ác lắm cháu ạ!”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về đồng chí Thu dung Nguyễn Ngọc Dũng | Câu chuyện thời hoa lửa