Câu chuyện về dượng tôi – Nguyễn Văn Vàng (1)
Câu chuyện về dượng tôi – Nguyễn Văn Vàng
Tôi xin kể lại câu chuyện về một người mà tôi luôn kính trọng – dượng tôi, ông Nguyễn Văn Vàng, một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh biên giới Tây Nam năm 1979.
Dượng tôi sinh năm 1961, ở xã Kiên Lương, tỉnh An Giang. Cái tuổi mười tám, đôi mươi của người ta thường gắn với những ước mơ giản dị – học hành, lập nghiệp, xây dựng gia đình. Nhưng với dượng tôi, tuổi trẻ ấy lại bắt đầu bằng tiếng súng, khói lửa và những bước chân hành quân ra chiến trường.
Năm 1979, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, ông đã tham gia chiến đấu chống lại quân Khmer Đỏ. Khi ấy, dượng tôi chỉ vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng cũng là cái tuổi phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đó là một buổi sáng sớm, sương còn phủ dày trên những cánh rừng biên giới. Đơn vị của ông nhận lệnh tiến công vào một cứ điểm của địch nằm sâu trong rừng. Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, cả khu rừng như bừng tỉnh. Đạn bay xé gió, tiếng nổ dồn dập của lựu đạn, tiếng hò xung phong hòa lẫn với tiếng kêu đau đớn.
Trong lúc chiến đấu ác liệt, một tiếng nổ lớn vang lên gần vị trí của ông. Mảnh đạn văng trúng vai và chân khiến ông ngã xuống. Máu thấm đỏ đất, nhưng ông vẫn cố gắng bò vào hố bom để tránh đạn. Xung quanh, nhiều đồng đội đã ngã xuống.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Cuối cùng, đơn vị giành được thắng lợi, nhưng tổn thất rất lớn. Khi được đưa ra khỏi chiến trường, ông đã bất tỉnh vì mất máu.
Những vết thương trên cơ thể dần lành, nhưng ký ức chiến tranh vẫn còn đó. Trên người ông vẫn còn những vết sẹo dài. Những đêm yên tĩnh, ông vẫn giật mình vì ám ảnh. Có những lúc ông lặng im, nhớ về những đồng đội đã không trở về.
Ông từng nói: “Chiến tranh qua rồi, nhưng có những thứ nó vẫn còn ở lại trong đầu mình…”
Dượng tôi không phải là người nổi tiếng, nhưng với tôi, ông là một tấm gương về lòng dũng cảm và sự hy sinh. Tuổi trẻ của ông đã gửi lại nơi chiến trường, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.
Người viết
Lê Hoàng Mai Anh
Đây hình Dượng của tôi, cựu chiến binh. Ở xã Kiên Lương tỉnh An Giang. |



