Câu chuyện về ga Đồng Hới – nơi biết bao phận người lên đường
Khi Pháp xây tuyến đường sắt Bắc – Nam (khoảng 1902–1906), họ lập ga Đồng Hới. Đây trở thành nơi đầy kỷ niệm buồn:
Người dân kể rằng ngày khánh thành ga, dân nghèo đứng chen chúc xem “con rắn sắt thở khói”.
Nhưng ngay sau đó, hàng trăm phu bị bắt đi phu đường sắt đã bị dồn lên tàu chở vào Nam; nhiều người không bao giờ trở lại.
Có câu chuyện kể về một người mẹ ở Lệ Thủy chạy theo đoàn tàu, tay cầm chiếc khăn nâu, vừa khóc vừa gọi tên con. Gió biển thổi mạnh, cuốn khăn lên không trung. Người làng nói “khăn mẹ tìm con mãi mà tàu chẳng dừng”.
Ga Đồng Hới vì vậy trở thành biểu tượng buồn thời Pháp thuộc.



