Câu chuyện về gia đình ông Giàng A Hờ - người Mông là Thống quán tổng Sủa Chùa Lao Chải
Câu chuyện về gia đình ông Giàng A Hờ - người Mông là Thống quán tổng Sủa Chùa Lao Chải
Câu chuyện về gia đình ông Giàng A Hờ - người Mông là Thống quán tổng Sủa Chùa Lao Chải)
Giữa núi rừng Tây Bắc mênh mông, nơi những triền núi xám nối liền trời xanh và bản làng chìm trong mây phủ, có một câu chuyện đã trở thành bất tử trong ký ức đồng bào Mông xã Lao Chải. Đó là câu chuyện về gia đình ông Giàng A Hờ, Thống quán tổng Sủa Chùa - một gia đình người Mông giàu có, nề nếp và được kính trọng bậc nhất vùng. Nhưng điều khiến tên tuổi ông sống mãi không chỉ là sự giàu sang, mà chính là tấm lòng son sắt với cách mạng, với khát vọng giải phóng dân tộc. Ông được kết nạp vào Đảng và trở thành người đảng viên người địa phương ở huyện.
Từ những năm tháng thực dân Pháp xâm lấn, gieo rắc đau thương lên đồng bào miền núi, ông Giàng A Hờ đã được cán bộ cách mạng giác ngộ. Bằng trái tim yêu nước cháy bỏng, ông bí mật hỗ trợ cách mạng lương thực, chỗ ở, che chở cán bộ và cung cấp tin tức quan trọng. Sự giúp đỡ bền bỉ, thầm lặng ấy khiến giặc Pháp căm phẫn và tìm mọi cách khiến ông khuất phục.
Vào ngày 10 tháng 4 năm 1950, địch tập trung một lực lượng khá lớn càn quyét, chúng đóng quân ở những vị trí then chốt như Kim Nọi, Khau Co, Mường Kim…Từ các điểm đóng quân, địch thường xuyên tiến ra càn quyét các vùng lân cận, phục kích ven đường giao thông. Chúng ra sức bắt phu, bắt lính, cướp bóc của cải nhân dân. Chúng dồn nhân dân Lao Chải xuống gần đường chính để dễ bề kiểm soát, tạo ra một vành đai trắng ngăn cách mối liên hệ giữa nhân dân với cán bộ. Chúng truy quét dữ dội các cơ sở của ta, nếu không bắt giết được những người hoạt động cách mạng, chúng tìm cách giết những người thân của họ. Do không thể bắt được ông Giàng A Hờ, chúng quay sang gây sức ép lên gia đình - điều mà chúng tin sẽ khiến ông chùn bước. Ba người em ruột của ông là Giàng A Dê, Giàng A Sở và Giàng Thị Lử đều bị chúng theo dõi, đe dọa, rình rập từng ngày.
Thế nhưng, lòng yêu nước của họ càng bị đe dọa càng trở nên mạnh mẽ. Giàng A Dê và Giàng A Sở quyết định trốn lên rừng sâu, lập lán nhỏ để tiếp tục hoạt động cách mạng. Họ coi đó là con đường duy nhất để bảo vệ bản làng, để những đứa trẻ người Mông nơi rẻo cao không còn lớn lên trong bóng tối nô lệ.
Thế nhưng bi kịch đã xảy đến với ba người em của ông Hồ, vào một buổi sớm tinh mơ, sương còn phủ trắng trên khắp ngọn đồi, em gái là Giàng Thị Lử gùi cơm lên rừng. Dáng người nhỏ bé, bước chân kiên định của chị trở thành hình ảnh quen thuộc với hai người anh - những chiến sĩ thầm lặng giữa đại ngàn. Nhưng chị đâu biết rằng, phía sau lưng, quân Pháp và tay sai đã theo dõi từ lâu. Chúng nấp dưới tán rừng, chờ chị dẫn đường đến lán để tiện bề ra tay, hòng giết cả ba người một lúc. Khi chị Giàng Thị Lử đặt gùi cơm xuống, kịp hỏi han đôi câu ngắn ngủi rồi quay ra về, bỗng phía rừng sâu vang lên tràng súng nổ chát chúa. Giật mình quay lại, chị chỉ kịp thấy hai anh mình Giàng A Dê và Giàng A Sở đã gục ngã, thân người đổ xuống dòng suối ngay cạnh lán. Nước suối trong veo phút chốc đỏ rực bởi máu người chiến sĩ, màu đỏ của hy sinh, của lòng trung kiên bất khuất. Tiếng súng chưa dứt, chị đã trở thành mục tiêu tiếp theo. Một tiếng thét xé rừng, rồi chị Giàng Thị Lử cũng ngã xuống. Sự tàn bạo của quân thù khiến núi rừng như lặng đi, để lại trong gió tiếng gọi của những người đã khuất.
Đó không chỉ là cái chết, mà là một sự trả thù dã man mà giặc nhằm gieo rắc nỗi sợ, hòng ép ông Giàng A Hờ khuất phục. Nhưng chúng đã lầm, máu của ba người em ấy không khiến ông chùn bước, mà càng thôi thúc ông đứng vững hơn, kiên trung hơn với lý tưởng giải phóng dân tộc. Câu chuyện đau thương nhưng đầy khí phách của gia đình ông Giàng A Hờ là minh chứng rõ ràng nhất cho chân lý: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ cha ông”.
Những người con đồng bào Mông giản dị nơi bản làng xã Lao Chải đã trở thành biểu tượng cho lòng trung nghĩa, tinh thần chiến đấu không lùi bước. Họ đã chọn con đường gian khổ nhất, nhưng cũng vinh quang nhất: Hiến dâng tuổi trẻ và cuộc đời cho Tổ quốc.
Ngày nay, khi đất nước trọn vẹn hòa bình, tiếng súng đã lùi vào dĩ vãng, những người trẻ chúng ta càng phải hiểu giá trị của quá khứ để trân trọng hiện tại và xây dựng tương lai. Học tập, rèn luyện, giữ gìn truyền thống dân tộc, nuôi dưỡng lòng yêu nước là cách thiết thực nhất để tiếp nối bước chân của những người đi trước. Thế hệ trẻ hôm nay không phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại đứng trước rất nhiều thách thức, cần phải trở thành những công dân bản lĩnh, trí tuệ, góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp và bảo vệ hòa bình bền vững.
Người viết
Giàng Thị Ghênh
Bí thư Chi đoàn các cơ quan Đảng, Đoàn thể và UBND xã Mù Cang Chải



