Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện về hai người mẹ Vn Anh hùng

Ninh Bình21/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hy sinh tất cả cho Tổ quốc

Từ xã Dân Chủ (Hòa An), vượt qua con đường đất đỏ chừng hơn 3 cây số và cây cầu tre nhỏ bắc qua sông Mỏ Sắt, chúng tôi đến ngôi xóm nhỏ Bản Sinh, nơi có bà mẹ Việt Nam anh hùng (BMVNAH) Nguyễn Thị Gia đang sinh sống. Mẹ Gia năm nay đã bước sang tuổi 90, cái tuổi khiến con người ta quên đi nhiều điều của quá khứ, sự mất mát hy sinh vẫn hằn in trên khuôn mặt nặng dấu vết thời gian của mẹ, nhưng ký ức lại trong câu chuyện của mẹ với chúng tôi. Sinh được 4 người còn trai thì 2 người con của mẹ tham gia quân ngũ.

me%20gia%201

Mẹ Việt Nam anh hung Nguyễn Thị Gia trò chuyện cùng phóng viên Báo Cao Bằng.

Hai lần tiễn con đi là 2 lần mẹ khóc thầm lặng lẽ. Khóc, vì các anh ra đi mãi mãi không trở về như lời đã hứa với mẹ trước khi lên đường. Người con trai cả Nông Văn Thùy khi vừa tròn 20 tuổi đã nhập ngũ năm 1977, tham gia tiểu đội pháo binh, thuộc Quân khu II, chiến đấu và hy sinh tại Ô Quy Hồ, Sa Pa, tỉnh Hoàng Liên Sơn (cũ). Gần 40 năm trôi qua, nhưng nay phần mộ con nằm ở đâu, mẹ và gia đình cũng chưa một lần được đến thăm, thắp nhang. Tiếp bước anh, người con thứ hai Nông Văn Kỳ (sinh năm 1964) xung phong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Không ngăn bước con đi, mẹ Gia tiếp tục động viên con vững bước với niềm tin ngày mai anh sẽ về.

Tháng 8/1984, trong một trận địch tập kích, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại chốt Nhị Đú, thuộc xã Vân An, huyện Hà Quảng. Hiện nay, phần mộ của liệt sỹ Nông Văn Kỳ được án táng tại nghĩa trang Lũng Nặm. Đôi tay run run gạt giọt nước mắt chợt lăn trên khóe mắt, mẹ Gia nói: Giờ mẹ đã già, sức đã cạn, nhiều lúc muốn đi tìm đến nơi các con hy sinh mẹ cũng không đi nổi. Đến khi nhắm mắt, mẹ chỉ mong được tìm được hài cốt của các con đem về an táng nơi quê nhà thì mới yên lòng.

Mất mát, hy sinh để có hòa bình

Đối với BMVNAH Lương Thị Dói, sinh năm 1939 ở xóm Lũng Chỉa, xã Lương Thiện (Phục Hòa) cũng đang đau đáu về sự hy sinh của hai chồng và con. Suốt mấy chục năm qua, mẹ Dói mang nặng nỗi nuồn đau khi hài cốt 2 người thân yêu không tìm thấy. Lấy chồng vào dịp gần tết Nguyên Đán 1961 thì ngay sau Tết, chồng mẹ là ông Mông Văn Sính, (sinh năm 1938) đã lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến chống Mỹ ở các chiến trường Tuyên Quang.

me%20Doi%201

Mẹ Việt Nam anh hùng Lương Thị Dói.

Năm 1963, ông xuất ngũ về địa phương. Hai người đón niềm hạnh phúc khi có câu con trai cả Mông Văn Hải. Thế nhưng day dứt khi kẻ thù vẫn đang ngày ngày tàn phá nước nhà bị chia cắt, chồng mẹ đã gạt hạnh phúc riêng của gia đình sang một bên, tháng 5/1965 ông tiếp tục tái ngũ, khi mẹ đang mang trong mình đứa con thứ 2. Ngày sinh con, chồng mẹ cũng không có mặt. Mẹ một mình gắng chịu nỗi đau, đón nhận đứa con chào đời với trông đợi từng ngày với hy vọng chồng sẽ sớm trở về. Chiến tranh đi liền với sự khốc liệt, tháng 5/1969, mẹ được tin chồng hy sinh trên mặt trận phía nam khi đang là Đại đội phó. Vậy là người con trai thứ 2 chưa một lần được nhìn mặt cha. Nén nỗi đau thương, mẹ gắng gượng nuôi 2 con và bố mẹ chồng đã già yếu, giữ trọn đạo hiếu của người con dâu.

Năm 1981, phát huy truyền thống yêu nước của gia đình, con của mẹ là cậu thanh niên Mông Văn Hải khi đó mới 17 tuổi, đang học lớp 10 xung phong nhập ngũ, tại Trung đoàn 531, Sư đoàn 347, Quân khu 1. Mẹ Dói lại một lần nữa gạt nước mắt tiễn con lên đường. Anh đã hy sinh khi làm nhiệm vụ chiến đấu vào tháng 8/1981 tại Hà Quảng. Cuộc chiến tranh nào cũng tàn khốc, đã đẩy biết bao bà mẹ vào tình huống nghiệt ngã. Ngày nhận tin con hy sinh, thêm một lần lòng mẹ quặn thắt, mẹ không bao giờ gặp lái cậu con trai luôn vui vẻ, tươi cười và ham học nữa.

Hy sinh, mất mát là thế, nhưng mẹ vẫn kiên cường, tích cực tham gia công tác xã hội ở địa phương, kiên cường để nuôi dạy người con còn lại. Luôn nêu cao tính tiên phong, gương mẫu của người Đảng viên, trung thành với Đảng, với Tổ quốc, hết lòng hết sức phục vụ sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc, hoàn thành các trọng trách được giao, mẹ được chủ tịch nước trao tặng Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, tri ân cho những cống hiến, hy sinh của mẹ đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng, Tổ quốc. Khóc chồng thương con, nước mắt giờ đã cạn khô, mẹ Dói buồn nói: Chắc chồng, con của mẹ cũng đang nằm lại cùng đồng đội ở nơi nào đó mà chưa tìm thấy. Ngày nào, mẹ cũng thắp hương cầu mong một ngày gần đây tìm được phần mộ. Khi đó, mẹ đến nơi chồng, con hy sinh để thắp nén nhang và đưa về quê nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn