Câu chuyện về Hoài Thanh
Câu chuyện về Hoài Thanh
Hoài Thanh (tên thật là Nguyễn Đức Nguyên, 1909 – 1982) là nhà phê bình văn học lỗi lạc nhất của nền văn học hiện đại Việt Nam thế kỷ XX. Sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo giàu tinh thần yêu nước tại Nghệ An, từ thời học sinh, ông đã tích cực tham gia các phong trào bãi khóa chống thực dân Pháp.
Đóng góp vĩ đại và để đời của ông chính là cuốn thi tuyển Thi nhân Việt Nam (1942), do ông cùng em trai Hoài Chân biên soạn. Tác phẩm này không chỉ là một tuyển tập thơ đơn thuần, mà còn là một công trình phê bình, lý luận đặt nền móng vững chắc, giúp khẳng định vị thế và giá trị nghệ thuật vượt thời gian của phong trào Thơ mới.
Qua ngòi bút phê bình tài hoa, tinh tế và giàu cảm xúc, ông đã phát hiện, tôn vinh hàng loạt tên tuổi lớn của thi đàn nước nhà. Sau Cách mạng Tháng Tám, Hoài Thanh tiếp tục cống hiến bền bỉ cho nền văn nghệ cách mạng, từng giữ chức Tổng Thư ký Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam và để lại di sản phê bình đồ sộ.



