Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ HÒN ĐÁ

ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại Pác Bó, trên con đường mòn mà Bác và các đồng chí thường đi lại hàng ngày, có một hòn đá khá to nằm chắn ngay giữa lối đi. Vì hòn đá đã nằm ở đó từ lâu, nên mọi người đi qua đều quen với việc phải đi vòng để tránh nó. Một buổi sáng, khi đi làm việc, Bác Hồ thấy hòn đá đó. Bác dừng lại, nhìn hòn đá một lát rồi tự mình bắt tay vào việc di dời nó. Bác cố gắng dùng hết sức để lăn hòn đá vào vệ đường. Một đồng chí trẻ đi cùng thấy vậy vội chạy lại nói: "Thưa Bác, hòn đá nặng lắm, Bác cứ để đó, chúng ta đi vòng một chút cũng được ạ. Để lát nữa cháu gọi thêm người đến khiêng nó đi." Bác vẫn tiếp tục công việc của mình và nói: "Việc gì có ích cho mọi người, dù nhỏ, mà mình làm được ngay thì nên làm, không nên chờ đợi. Chú xem, ai đi qua đây cũng phải đi vòng, vừa mất thời gian, vừa dễ bị vấp ngã, nhất là vào ban đêm. Chúng ta chuyển nó đi là làm cho con đường quang đãng, an toàn hơn cho tất cả mọi người." Thấy Bác quyết tâm làm, người đồng chí cũng xắn tay vào làm cùng. Sức của hai người vẫn chưa đủ. Những người khác đi qua, thấy Bác đang hì hục đẩy đá, cũng vội vàng chạy lại giúp sức. Người đẩy, người kéo, người dùng gậy bẩy. Chẳng mấy chốc, hòn đá to đã được lăn gọn vào ven đường. Con đường trở nên thẳng thớm và dễ đi hơn hẳn. Lau những giọt mồ hôi, Bác nhìn mọi người và mỉm cười nói: "Đấy, các chú thấy không? Một người làm thì khó, nhưng nhiều người chung sức lại thì việc khó mấy cũng thành công. Gặp khó khăn, trở ngại trong công việc cũng vậy, chúng ta đừng né tránh nó, mà hãy cùng nhau tìm cách giải quyết."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn