Câu chuyện về Kể về cựu chiến binh Dương Văn Đặng
Cựu chiến binh Dương Văn Đặng (sinh năm 1957), quê Sông Bé, hiện sinh sống tại Tây Ninh, là một người lính từng trải qua thời kỳ chiến tranh gian khổ và ác liệt. Ông nhập ngũ từ năm 16 tuổi, mang trong mình lý tưởng yêu nước và tinh thần sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc. Trong giai đoạn 1978–1979, ông trực tiếp tham gia chiến trường Campuchia, cùng đồng đội chiến đấu chống lại chế độ Khmer Đỏ (Pol Pot), vừa bảo vệ biên giới Tây Nam vừa góp phần giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Cuộc
Không phải câu chuyện lịch sử nào cũng nằm trong sách vở hay được ghi lại bằng những dòng chữ khô khan. Có những ký ức sống trong chính con người – những nhân chứng đã đi qua chiến tranh. Mỗi lần lắng nghe họ kể lại, ta như chạm vào một thời “hoa lửa”, nơi tuổi trẻ được tôi luyện giữa bom đạn và lòng yêu nước trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Câu chuyện của cựu chiến binh Dương Văn Đặng, người con phường Ninh Thạnh, là một ký ức như thế – giản dị nhưng sâu sắc, nhiều mất mát nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Tôi gặp ông vào một buổi chiều yên ắng. Ông Đặng nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, làn da sạm nắng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn chắc khỏe. Khi nhắc về chiến tranh, ông lặng đi, như thể ký ức chưa từng phai nhòa. Năm 1978, sau ngày đất nước thống nhất chưa lâu, ông lại tiếp tục khoác áo lính. Biên giới Tây Nam lúc ấy chưa hề yên bình khi Khmer Đỏ tiến hành các cuộc tàn sát dã man tại Campuchia và xâm phạm lãnh thổ Việt Nam. Trong bối cảnh đó, những người lính trẻ như ông bước vào một cuộc chiến mới – không chỉ để bảo vệ Tổ quốc mà còn để cứu giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Ông kể ngày lên đường, gia đình ông lặng đi trong nỗi lo âu. Cha ông chỉ dặn một câu: “Đi mạnh giỏi, sống cho xứng đáng.” Câu nói giản dị ấy trở thành động lực theo ông suốt những năm tháng chiến trường. Chiến trường Campuchia khắc nghiệt hơn bất cứ điều gì ông từng trải qua: rừng rậm, đồng hoang, đường đầy mìn, cùng đói khát, bệnh tật và hiểm nguy luôn rình rập. Có những ngày hành quân liên tục, ăn không đủ no, ngủ không trọn giấc, nhưng không ai nản chí, bởi ai cũng hiểu ý nghĩa nhiệm vụ của mình. Một ký ức ám ảnh ông là lần đơn vị giải cứu một ngôi làng bị tàn phá. Khi đến nơi, cảnh tượng hoang tàn hiện ra: nhà cửa cháy dở, người dân bị sát hại, trẻ em bơ vơ. Chính khoảnh khắc ấy khiến ông và đồng đội càng quyết tâm hơn, chiến đấu không chỉ vì đất nước mình mà còn vì lẽ phải và con người. Trong chiến tranh, tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Ông nhớ những người đã cùng mình vào sinh ra tử, nhiều người mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Có lần đơn vị bị phục kích, giữa làn đạn dày đặc, một đồng đội đã lấy thân mình che cho ông và hy sinh ngay sau đó. “Tôi sống đến hôm nay là nhờ đồng đội,” ông nghẹn ngào nói. Không chỉ chiến đấu, người lính Việt Nam còn giúp nhân dân Campuchia dựng lại cuộc sống, chia sẻ từng hạt gạo, ngụm nước. Có những đứa trẻ gọi ông là “cha” vì ông đã cứu chúng khỏi cái chết. Những ký ức ấy giúp ông nhận ra giữa chiến tranh vẫn tồn tại tình người sâu sắc. Năm 1979, chiến dịch kết thúc, chế độ Khmer Đỏ sụp đổ. Ông trở về trong niềm vui chiến thắng nhưng cũng mang theo nhiều mất mát không thể nguôi ngoai. Hòa bình lập lại, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia công tác địa phương, trở thành tấm gương trong cộng đồng. Nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những con số hay sự kiện lịch sử, mà là số phận con người, là những ước mơ dang dở và sự hy sinh thầm lặng. Những người lính như ông đã sống tuổi trẻ của mình không phải cho riêng bản thân, mà cho Tổ quốc và cho lẽ phải. Trong hòa bình hôm nay, những điều bình dị như bữa cơm đủ đầy hay giấc ngủ yên bình đều là điều quý giá. Và chính những câu chuyện như của ông Đặng nhắc chúng ta nhớ rằng tất cả đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của nhiều thế hệ. Trước khi chia tay, ông chỉ nói nhẹ nhàng: “Các cháu bây giờ may mắn hơn chúng tôi nhiều, chỉ cần sống tốt và học tập tử tế là đã góp phần xây dựng đất nước rồi.” Lời nhắn ấy giản dị nhưng sâu sắc, như một sự tiếp nối từ quá khứ đến hiện tại. Rời ngôi nhà nhỏ, tôi vẫn nhớ hình ảnh người lính già trong ánh hoàng hôn – bình dị nhưng mang trong mình cả một thời “hoa lửa” oanh liệt. Và tôi hiểu rằng, khi những câu chuyện như thế còn được kể lại, ký ức lịch sử sẽ còn sống mãi trong mỗi chúng ta.


