CÂU CHUYỆN VỀ LA VĂN CẦU—CÁNH TAY THÉP VÀ LỜI THỀ DƯỚI CHÂN ĐỒN ĐÔNG KHÊ
Trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950, trận đánh tại đồn Đông Khê là một trong những trận chiến then chốt và ác liệt nhất. Giữa tiếng súng nổ rền trời và khói lửa mù mịt, có một người chiến sĩ trẻ người Tày đã viết nên một trang sử bằng chính máu của mình.
Trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950, trận đánh tại đồn Đông Khê là một trong những trận chiến then chốt và ác liệt nhất. Giữa tiếng súng nổ rền trời và khói lửa mù mịt, có một người chiến sĩ trẻ người Tày đã viết nên một trang sử bằng chính máu của mình.
Câu chuyện được chia sẻ từ sinh viên Phạm Ngọc Yến – Lớp ĐPH K48A
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1931, quê ở Cao Bằng, người dân tộc Tày. Với khát khao được cầm súng giết giặc giải phóng đất nước, dù mới 16 tuổi, La Văn Cầu đã khai tăng lên 18 tuổi để được vào bộ đội. Lúc đó là năm 1948, thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vô cùng gian khổ, thiếu thốn. Nhưng niềm vui, ý chí đã giúp cho chàng trai trẻ La Văn Cầu vượt qua khó khăn, vươn lên rèn luyện thành một chiến sĩ gương mẫu, giàu lòng nhân ái, được đồng đội rất quý mến. Lúc bấy giờ, La Văn Cầu là chỉ huy tổ bộc phá. Nhiệm vụ của tổ là phải phá tan lô cốt của địch để mở đường cho quân ta tiến lên. Trong lúc đang ôm khối bộc phá xông lên, một luồng đạn từ đồn địch bắn xối xả. Ông bị trúng đạn: một viên vào cánh tay phải và một viên vào má phải. Ông ngất đi, nhưng khi tỉnh lại, ý nghĩ đầu tiên không phải là nỗi đau, mà là: “Khối bộc phá vẫn còn đây, nhiệm vụ chưa hoàn thành.” Cánh tay phải của ông lúc đó đã gãy nát, lủng lẳng, vướng víu và vô cùng đau đớn. Trong khoảnh khắc sinh tử, khi việc di chuyển trở nên quá khó khăn vì cánh tay bị thương, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến ai cũng phải bàng hoàng. Ông nhờ đồng đội của mình dùng lưỡi mác chặt đứt lìa cánh tay phải để không còn vướng chân vướng tay.
“Chặt hộ tôi cánh tay này để tôi kịp đi phá đồn!”
Ngay sau khi cánh tay rời khỏi cơ thể, ông nén đau, dùng tay trái ôm khối bộc phá nặng 12kg, xông thẳng vào họng súng quân thù. Tiếng nổ rung chuyển đồn Đông Khê tối hôm ấy không chỉ phá tan rào cản của kẻ thù, mà còn là tiếng vang của ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Sau trận đánh đó, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi. Hình ảnh người chiến sĩ cụt tay nhưng vẫn hiên ngang chiến đấu đã trở thành biểu tượng “Thép” của quân đội ta.
Cánh tay mất đi không làm cụ yếu đi, mà trở thành minh chứng cho việc sức mạnh tinh thần có thể vượt qua mọi giới hạn thể xác.
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể cảm nhận được một thông điệp về lòng quyết tâm — khi chúng ta có một mục tiêu đủ lớn, không trở ngại nào có thể ngăn cản bước chân.



