Bài viết

Câu chuyện về liệt sĩ Đỗ Hữu Thực người con của xã Thái Hòa, tỉnh Tuyên Quang

Tuyên Quang04/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian có thể phủ bụi lên những chiến hào năm cũ, có thể làm phai màu những tấm quân phục bạc vai nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một dân tộc từng sống bằng lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng cháy bỏng về độc lập, tự do. Giữa hàng ngàn câu chuyện hào hùng của thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, giữa biết bao sự hi sinh đã làm nên dáng hình Tổ quốc hôm nay, trong tôi luôn đau đáu một câu chuyện rất riêng về liệt sĩ Đỗ Hữu Thực, người con của thôn Khánh Hòa (xã Thái Hòa, tỉnh Tuyên Quang) – một vùng quê hiền hoà được dòng sông Lô dịu dàng bồi đắp, nuôi lớn biết bao thế hệ người con quê hương.

Làng Khánh Hòa quê tôi những năm tháng ấy bình yên lắm, chẳng ồn ã mà cứ lặng lẽ đọng lại những giọt sương long lanh trên những triền đồi chè xanh thẫm và róc rách chảy rồi hoà vào dòng sông êm đềm bồi đắp từng vạt phù sa. Giữa mảnh đất đượm tình ấy, ông đã trải qua một thời tuổi trẻ đẹp trong sự tần tảo của người mẹ kính mến, bên các anh chị em Hoà, Thuận, Thành, và Thanh đầy mến yêu của mình.

Rồi một ngày, tiếng gọi của non sông vượt qua những triền đồi chè xanh thẫm, vọng đến ngôi nhà nhỏ nơi dòng sông Lô hiền hòa chảy qua. Chàng trai tuổi mười tám năm ấy đã gác lại hạnh phúc riêng, gửi lại sau lưng mẹ già, những người anh chị em thân yêu và cả tuổi xuân vừa chớm nở để lên đường đến chiến trường Bình Thuận – nơi khói lửa chiến tranh đang ngày đêm thử thách ý chí, lòng quả cảm và cả sự sống của những người lính,… Tôi chưa từng được gặp ông, cũng không thể biết chính xác ông đã nghĩ gì trong buổi chia tay năm ấy. Chỉ là mỗi lần nghe bà kể, tôi lại tự hỏi: liệu khi ngoái nhìn lần cuối, ông có cố ghi thật sâu hình bóng người mẹ tảo tần và những người anh chị em thân yêu vào ký ức? Liệu trong chiếc ba lô đơn sơ mang theo, ngoài vài bộ quần áo và những vật dụng cần thiết, ông có cất cả nỗi nhớ quê hương, cất cả những ước mơ còn dang dở của tuổi mười tám? Từ ấy, tuổi trẻ của ông gửi lại nơi chiến trường Bình Thuận. Phía trước là khói lửa và hiểm nguy, phía sau là quê hương với người mẹ già ngày ngày ngóng đợi. Chính tình yêu dành cho những điều bình dị ấy đã nâng bước người lính trẻ đi qua những tháng năm khốc liệt nhất của chiến tranh.

Nhưng chiến tranh chưa bao giờ hứa hẹn một ngày trở về. Chỉ một năm sau ngày nhập ngũ, chàng trai tuổi mười tám năm nào đã mãi mãi dừng lại ở tuổi mười chín. Ông ngã xuống trên chiến trường Bình Thuận (thuộc tỉnh Lâm Đồng ngày nay), khép lại tuổi xuân còn quá đỗi ngắn ngủi để đất nước được viết tiếp những mùa hòa bình. Kể từ ngày ấy, quê hương mất đi một người con, mẹ mất đi một người con trai, các anh chị em mất đi một người em thân yêu, còn gia đình tôi giữ mãi một nỗi nhớ chưa bao giờ vơi.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông vẫn chưa thể trở về với quê hương. Trên bàn thờ gia đình, tấm Bằng "Tổ quốc ghi công" được đặt trang trọng như lời tri ân của Tổ quốc dành cho sự hi sinh cao cả ấy. Mỗi lần đứng trước tấm bằng, tôi không chỉ cảm nhận được niềm tự hào mà còn thầm mong một ngày nào đó, gia đình sẽ được đón ông trở về, để nén hương dâng lên không còn gửi về một miền xa xăm, mà được thắp nơi chính mảnh đất quê hương ông đã sinh ra và lớn lên.

Ông đã gửi lại tuổi mười chín nơi chiến trường để quê hương có những mùa bình yên hôm nay. Tôi vô cùng cảm động với tất cả lòng biết ơn và niềm tự hào. Tôi – thế hệ vươn mình của đất nước xin hứa sẽ sống tử tế, học tập, rèn luyện và gìn giữ ngọn lửa yêu nước mà thế hệ của ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để thắp sáng cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về liệt sĩ Đỗ Hữu Thực người con của xã Thái Hòa, tỉnh Tuyên Quang | Câu chuyện thời hoa lửa