CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ QUANG HUỲNH
Tôi là người lính trẻ Sinh ra trên đất mẹ Gio Linh Mỗi bước tôi đi, ôi biết mấy thân tình Sao sáng lung linh, cờ bay lồng lộng Khi Trường Sơn chuyển mình, biển Đông cuộn sóng Thôi thúc trong lòng ôi hai tiếng quê hương. Lời bài thơ đã được anh ngâm vang trước mặt quân thù tàn ác, khi đứng trước cái chết cận kề, anh vẫn hiên ngang, anh vẫn kiên cường, không hề run sợ. Anh! Người anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân; người con của quê hương Gio Linh anh hùng không ai khác đó là liệt sỹ Lê Quang Hu
Liệt sĩ Lê Quang Huỳnh sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở xã Gio Lễ nay là xã Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Sớm cùng gia đình sơ tán ra Bắc nhưng đến năm 1969, chàng trai chưa đầy 17 tuổi đã quyết định viết đơn tình nguyện bằng máu xin trở lại quê hương đánh giặc. Cùng với đồng đội, đồng chí Lê Quang Huỳnh đã tham gia hàng chục trận đánh, làm quân địch khiếp sợ, đặc biệt, trong đó có trận đánh diễn ra tại xóm Chuối, thôn Hà Trung vào đêm 24, rạng sáng ngày 25/6/1970.
Tối ngày 24/6/1970, du kích xã Gio Lễ phối hợp với bộ đội địa phương huyện đánh vào 1 đại đội bảo an, 2 trung đội dân vệ và một toán phòng vệ dân sự đang đóng tại xóm Chuối thôn Hà Trung. Lúc đó, khoảng 22 giờ đêm các mũi tiến công của ta bí mật áp sát mục tiêu mà địch không hề hay biết. Đúng 24 giờ 15 phút, các mũi chủ yếu nổ súng, các mũi khác phối hợp đồng loạt dùng lựu đạn, tiểu liên đánh tới tấp vào đội hình địch. Sau hơn một giờ tiến công với khí thế mạnh mẽ, quân ta đã làm chủ trận địa, tiêu diệt được 46 tên địch. Để cứu nguy cho đồng bọn, địch từ Quán Ngang điều động lực lượng cùng với 6 chiếc xe tăng, chia thành 2 mũi tiến hành chi viện. Để đánh địch phản kích ta nhanh chóng củng cố lại đội hình, tiếp tục chiến đấu với lực lượng chi viện và bẽ gãy nhiều đợt phản công của chúng.
Đồng chí Lê Quang Huỳnh dẫn đầu một mũi tiến công gan dạ, dũng cảm quần nhau với địch. Mũi tiến công của anh bị lộ mục tiêu, địch dùng súng đại liên và lực lượng tấn công mạnh làm cho 3 chiến sĩ của ta hy sinh, đồng chí Huỳnh bị thương nặng, gãy bắp đùi. Bọn địch được chi viện lực lượng nên tấn công mạnh, buộc lực lượng của ta phải rút.
Đồng chí Huỳnh bị lạc đơn vị suốt đêm phải nằm lại trận địa, dù bị đau anh vẫn cắn răng chịu đựng, không một tiếng kêu. Đến 6 giờ sáng ngày 25/6, bọn địch lên kiểm tra trận địa. Đồng chí Huỳnh nấp vào một đám cỏ tranh nhưng bị một tên dân vệ phát hiện. Tên này hô bọn lính đến vây bắt anh đưa về tra khảo.
Sau một hồi đánh đập, tra tấn, một tên dân vệ nói: “Cha mi đi theo Cộng sản, mẹ mi là cơ sở nằm vùng, cả mấy mẹ con đều ra Bắc theo Cộng sản, mi còn về đây à? Rồi chúng tiếp tục đánh đồng chí Huỳnh hết sức dã man hòng khai thác tin tức bí mật nhưng anh vẫn không hé răng nửa lời.
Một tên ác ôn dân vệ hỏi đồng chí: - “Mi làm chi mà bị thương?”.
Đồng chí trả lời một cách khẳng khái, đanh thép: - “Tau giết tụi bây bán nước và bọn Mỹ cướp nước”.
Tên dân vệ mặt hằm hằm, bước lên hỏi tiếp: - “Mi đi lính chi?”.
- “Tau là quân giải phóng” - đồng chí Huỳnh dõng dạc trả lời rồi nhìn thẳng vào mặt tên dân vệ quát: - “Tau không thèm nói với mi, mi muốn hỏi tau thì kêu thằng quận trưởng của mi tới đây”.
Khi tên quận trưởng đến. Chúng lại tiếp tục hăm dọa, đánh đập, tra khảo đồng chí Huỳnh đến chết đi sống lại hòng khai thác thông tin cơ sở của ta nhưng chúng hoàn toàn thất vọng.
Nén những cơn đau do vết thương và đòn roi của địch, anh thản nhiên cất cao giọng ngâm bài thơ “Tôi là du kích Gio Linh” rồi hát bài “Giải phóng miền Nam” với một niềm tự hào kiêu hãnh, tin tưởng ở thắng lợi ngày mai của cách mạng.
Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng bước tiến bước
Diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước
Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời.
Sông núi bao nhiêu năm cắt rời ...
Bọn địch bất ngờ trước hành động dũng cảm của người chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi, bọn chúng há hốc miệng nhìn nhau. Sau một hồi trấn tĩnh lại chúng lao vào đánh đập đồng chí Huỳnh dã man hơn. Nhưng anh vẫn hát, vẫn quắc mắt nhìn chúng với cái nhìn khinh bỉ.
Rồi anh gượng dậy, lấy hết sức mình khạc nước bọt nhổ vào mặt tên quận trưởng khét tiếng gian ác. Không chịu đựng nổi sự khinh bỉ, coi thường của người chiến sĩ cách mạng trung kiên, như con thú khát máu người, chúng lại lao vào đánh đập đồng chí Huỳnh. Biết mình không thể sống được, anh đã dùng hết sức bình sinh gượng dậy hô vang: “Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm”, “Đá đảo đế quốc Mỹ xâm lược”. Biết không thể khuất phục được đồng chí Huỳnh, tên quận trưởng ác ôn hèn hạ hô bọn lính dùng dây thép gai cột vào cổ đồng chí Huỳnh, rồi dùng xe Zép kéo anh từ xóm Chuối thôn Hà Trung ra vùng Quán Phượng thôn Hà Thượng với chiều dài hàng km cho đến khi thân xác anh tan nát, máu me đầm đìa cả một quãng đường dài. Đồng chí Lê Quang Huỳnh đã trút hơi thở cuối cùng khi vừa tròn 18 tuổi.
Hành động dã man của địch muốn làm nhụt chí quân ta, muốn làm cho nhân dân phải hoang mang, lo sợ, nhưng được tin đồng chí bị bọn địch tra tấn dã man, bà con thôn Hà Thượng kéo đến đấu tranh với địch, giành lấy thi thể người chiến sĩ trẻ, sau đó tắm rửa và mai táng đồng chí Huỳnh trên mảnh đất quê hương.
Sự hy sinh anh dũng, bất khuất của Lê Quang Huỳnh đã làm cho kẻ thù vô cùng khiếp sợ, còn cán bộ, du kích và nhân dân hết lòng thương tiếc và khâm phục người chiến sĩ cách mạng sống anh dũng, chết vẻ vang. Mặc dù mới vào chiến trường hơn một năm nhưng anh đã tham gia nhiều trận đánh, trực tiếp tiêu diệt 26 tên địch, phá hủy 1 xe tăng M.48, được tặng 1 Huy hiệu Dũng sĩ diệt xe tăng, 1 Huy hiệu Dũng sĩ quyết thắng, 1 Huy hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, 1 Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Ba; những thành tích đó đã góp phần cùng với quân và dân Gio Linh tiến lên giải phóng quê hương vào ngày 02/4/1972.
Và với những chiến công kể trên liệt sĩ Lê Quang Huỳnh được Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2013. Hiện nay, phần mộ của liệt sĩ Lê Quang Huỳnh đang yên nghĩ tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Gio Linh.



