CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ NGUYỄN TUỜNG “ NGỌN LỬA TỪ TAM ANH ”
CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ NGUYỄN TUỜNG
“ NGỌN LỬA TỪ TAM ANH ”
Có những cuộc gặp không hẹn trước…
Nhưng lại mở ra cả một miền ký ức.
Tôi – một giáo viên Tiểu học – trong hành trình tìm những câu chuyện để kể cho học sinh của mình, tôi đã tìm đến nhà ông Nguyễn Sơn, người con trai của liệt sĩ Nguyễn Tường. Cuộc gặp ấy diễn ra trong một buổi chiều yên ả tại thôn Tiên Xuân 2, xã Tam Anh, thành phố Đà Nẵng – nơi gió biển thổi qua những rặng phi lao, mang theo cả ký ức của một thời lửa đạn.
Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng yên ả. Trước sân, những hàng cau đứng lặng trong gió. Không gian bình dị đến mức khó ai nghĩ rằng nơi đây từng gắn với một câu chuyện của “thời hoa lửa” – thời của chiến tranh, của hy sinh và của những con người sống đẹp đến quên mình. Ông Sơn đón tôi bằng nụ cười hiền. Nhưng khi tôi nhắc đến cha ông – liệt sĩ Nguyễn Tường – ánh mắt ông chợt chùng xuống. Ông rót chén trà, rồi chậm rãi nói:
- “Tôi chưa từng được gặp cha…”
Câu nói ấy như một nhát khẽ vào lòng người nghe.
Liệt sĩ Nguyễn Tường ra đi khi con trai ông còn chưa chào đời. Ông Sơn lớn lên không có ký ức về cha, chỉ có những câu chuyện được chắt chiu từ mẹ, từ ông bà và từ những người đồng đội cũ.
- “Nhưng cha tôi chưa bao giờ vắng mặt,” ông Sơn nói, giọng trầm lại.
Trong ký ức của mọi người, liệt sĩ Nguyễn Tường là một người con hiếu thảo, một người lính giàu tình cảm. Liệt sĩ Nguyễn Tường sinh năm 1935, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở Tam Anh, tuổi thơ ông gắn liền với ruộng đồng, với những ngày nắng cháy lưng và những bữa cơm đạm bạc. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, liệt sĩ Nguyễn Tường sớm hiểu rằng: có những điều lớn hơn bản thân mình. Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, ông chỉ nói với gia đình một câu giản dị:
- “Con đi, để quê mình được yên bình.”
Những năm tháng trong quân ngũ là những năm tháng khắc nghiệt nhất. Qua lời kể của đồng đội mà ông Sơn tìm lại được, Nguyễn Tường là người luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó. Những chuyến hành quân dài ngày xuyên rừng, mang vác nặng nề, đói rét, hiểm nguy… nhưng ông chưa từng than vãn.
- “Cha tôi là người đi sau cùng,” ông Sơn kể, “để chắc rằng không ai bị bỏ lại.” Có lần, một đồng đội bị sốt cao giữa rừng, chính ông đã nhường phần nước ít ỏi của mình, thức trắng đêm chăm sóc. Giữa chiến tranh, tình người trở thành điểm tựa. Rồi ông Sơn dừng lại. Một khoảng lặng rất lâu. Tôi hiểu… câu chuyện đang đi đến đoạn khó nói nhất.
Và rồi…Ngày 11 tháng 5 năm 1965. Đó là một trận chiến ác liệt. Bom đạn trút xuống. Khói lửa mịt mù. Giữa sự sống và cái chết mong manh, một chiến sĩ bị thương, nằm lại phía trước. Không ai kịp suy nghĩ. Liệt sĩ Nguyễn Tường lao lên. Ông dìu đồng đội, che chắn bằng chính thân mình. Từng bước tiến về phía sau trong làn đạn dày đặc. “Cố lên! Sắp tới rồi!” Đó là những lời cuối cùng đồng đội nghe được. Ông đã cứu được người. Nhưng chính khoảnh khắc ấy…ông ngã xuống. Ở tuổi 30 – cái tuổi lẽ ra còn đang viết tiếp những ước mơ của riêng mình…ông đã chọn viết tiếp ước mơ của cả dân tộc. Ông Sơn nói đến đây, giọng nghẹn lại:
- “Cha tôi hy sinh… khi còn rất trẻ.”
Không có ký ức để nhớ. Không có bàn tay để nắm. Nhưng có một điều không bao giờ mất:
- Niềm tự hào.
- “Tôi chỉ cố gắng sống sao cho xứng đáng với cha,” ông nói.
Tôi rời khỏi ngôi nhà khi chiều đã buông. Gió từ biển Tam Anh thổi vào, mang theo vị mặn như vị mặn của những năm tháng đã qua.Tôi chợt hiểu:“Thời hoa lửa” không chỉ là thời của chiến tranh. Đó là thời của những con người đã sống rực rỡ nhất – như những đóa hoa nở giữa lửa đạn. Và sự bình yên ấy… được đánh đổi bằng máu.
Ngày hôm sau, trên bục giảng, tôi kể lại câu chuyện này cho học sinh. Những đôi mắt trong veo lặng đi. Và tôi biết, một hạt mầm đã được gieo.
Liệt sĩ Nguyễn Tường đã ngã xuống trong thời hoa lửa.
Nhưng từ sự hy sinh ấy, một người con đã trưởng thành.
Một người thầy có thêm câu chuyện để kể.
Và những đứa trẻ hôm nay có thêm một lý do để yêu đất nước mình hơn.
Và có lẽ…có những cuộc đời tuy ngắn ngủi…nhưng ánh sáng của họ thì đủ soi rọi cả một thế hệ. Bởi vì những đóa hoa của “thời hoa lửa” có thể tàn nhưng hương của họ thì còn mãi.
|





