Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng
Long An trong tâm khảm mỗi người không chỉ là vùng đất của những dòng sông chở nặng phù sa, mà còn là mảnh đất “Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc” với những huyền thoại đã đi vào sử sách. Giữa vùng đất phèn mặn của xã Tân Lập, huyện Tân Thạnh, nơi từng là cửa ngõ yết hầu của vùng Đồng Tháp Mười, mỗi tấc đất đều thấm đượm lòng yêu nước và ý chí quật cường của những người con ưu tú. Trong số những đóa hoa lửa rực cháy trên mảnh đất này, chúng ta không thể nào quên gương hy sinh anh dũng của liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng – người chiến sĩ biệt động đã hóa thân vào lòng đất mẹ khi tuổi đời còn rất trẻ. Hình ảnh anh cùng đồng đội hiên ngang đối mặt với xe bọc thép của kẻ thù, dùng chính thân mình và những quả lựu đạn cuối cùng để chặn đứng mũi tấn công của giặc, đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh trên chiến trường Tân Thạnh năm xưa.
Sự hy sinh của anh không chỉ là một mất mát, mà là một lời khẳng định đanh thép về sức mạnh của lòng yêu nước trước họng súng quân thù. Những người lính ở Tân Lập ngày ấy xuất thân từ chính những người nông dân chân lấm tay bùn, nhưng khi vận mệnh dân tộc gọi tên, họ đã sẵn sàng gác lại ruộng vườn để cầm súng bảo vệ xóm làng. Dưới những rặng tràm yểm trợ, dựa vào lòng dân che chở, các anh đã biến mỗi gốc cây, mỗi con kinh trở thành một pháo đài thép. Máu của liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng và bao người con Tân Thạnh khác đã hòa vào dòng nước phèn, để hôm nay những cánh đồng lúa, đồng khóm lại ngát hương, để màu xanh của sự sống phủ kín những hố bom xưa. Các anh đã chọn gửi lại thanh xuân nơi chiến trường để đổi lấy bầu trời tự do vạn thuở cho thế hệ mai sau.
Hôm nay, đứng trên mảnh đất Tân Lập đang từng ngày thay da đổi thịt, soi mình xuống dòng kinh xanh ngắt, mỗi chúng ta – đặc biệt là thế hệ trẻ – không khỏi bồi hồi khi nghĩ về cái giá của hòa bình. Sự hy sinh của cha ông không phải để chúng ta ngủ quên trong yên bình, mà là để nhắc nhở về một trách nhiệm lớn lao đối với quê hương Tân Thạnh anh hùng. Yêu nước hôm nay không nhất thiết phải cầm súng ra trận, mà là yêu từng nhành cây, ngọn cỏ, là nỗ lực học tập để xóa nghèo, là khát vọng sáng tạo để đưa quê hương vươn tầm. Chúng ta không chỉ là những người thừa hưởng thành quả, mà phải là những người viết tiếp bản hùng ca ấy bằng trí tuệ và sự dấn thân, giữ cho ngọn lửa cách mạng từ thời hoa lửa luôn rực cháy trong tim qua từng hành động nhỏ nhất hàng ngày.
Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng và những anh hùng tại xã Tân Lập sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường chúng ta đi, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn và bản lĩnh của người dân Long An. Lịch sử không nằm yên trong những trang sách cũ, lịch sử đang sống trong từng nhịp đập trái tim của mỗi người con đất Việt hôm nay. Xin nghiêng mình kính cẩn trước anh linh những người đã ngã xuống trên mảnh đất Tân Thạnh thân yêu, và nguyện hứa sẽ sống một đời xứng đáng, tiếp nối ý chí quật cường của cha ông để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, để tinh thần của thời hoa lửa mãi mãi trường tồn cùng sông núi Việt Nam.



