CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NAM
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời "máu và hoa" vẫn luôn sống mãi qua lời kể của những người lính năm xưa. Tại vùng đất Tây Ninh đầy nắng gió và giàu truyền thống cách mạng, em may mắn được gặp và trò chuyện với ông Nguyễn Văn Nam, một cựu chiến binh tiêu biểu, người đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ độc lập cho Tổ quốc. Ông Nam sinh năm 1950 tại huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên 18 tuổi ấy đã hăng hái lên đường nhập ngũ vào năm 1968. Ông được biên chế vào Sư đoàn 9 – một đơn vị chủ lực lừng danh tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Suốt những năm tháng gian khổ, ông cùng đồng đội đã bám trụ tại các địa danh khốc liệt như "Căn cứ Trung ương Cục miền Nam" và tham gia nhiều trận đánh lớn dọc tuyến biên giới Tây Ninh – Campuchia. Trong cuộc đời binh nghiệp, ông Nam đã lập được nhiều chiến công hiển hách. Đáng nhớ nhất là trận đánh chống càn vào năm 1972, khi ông cùng tiểu đội mưu trí đẩy lùi một đợt tấn công lớn của địch, bảo vệ an toàn cho kho tàng hậu cần. Với lòng quả cảm, ông đã được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì và danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ". Dù mang trên mình những vết thương của chiến tranh và đã rời xa cõi tạm vào năm 2022 do tuổi cao sức yếu, nhưng khí phách của một người lính Cụ Hồ trong ông vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Điều em cảm nhận sâu sắc nhất ở ông chính là đức tính giản dị và ý chí thép. Dù trong thời chiến hay thời bình, ông luôn giữ lối sống kỷ luật nhưng lại vô cùng bao dung, ấm áp với con cháu. Hình ảnh ông ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, mân mê cuốn nhật ký cũ sờn gáy, gợi cho em về một thời kỳ gian khổ mà hào hùng của dân tộc. Đó là hình ảnh của sự hy sinh thầm lặng, là biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn mà thế hệ trẻ hôm nay cần soi rọi. Qua những câu chuyện kể của ông, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Những thước phim lịch sử qua lời kể chân thực ấy giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt của bao lớp cha anh đi trước. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của những người lính như ông Nam, quyết tâm giữ gìn và xây dựng quê hương Tây Ninh ngày càng giàu đẹp.



