Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn
Ở vùng quê hiền hòa Phước Hiệp, huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre cũ - nơi những hàng dừa soi bóng xuống dòng kênh phẳng lặng - cũng như bao chàng trai khác: liệt sỹ Nguyễn Văn Tấn, sinh năm 1934 đã tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thuở nhỏ, ông Tấn lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Dẫu cuộc sống lam lũ, quanh năm bám ruộng bám vườn, nhưng ông luôn nuôi trong mình một ước vọng giản dị mà cháy bỏng: “Một ngày nào đó, đất nước sẽ yên bình, con trẻ không còn nghe tiếng súng.”
Đến năm 1966, khi giặc Mỹ tăng cường càn quét, khắp xóm làng vang lên tiếng gọi của cách mạng. Người thanh niên Nguyễn Văn Tấn, lúc ấy đã có vợ và bốn đứa con thơ, vẫn không chút do dự. Ông hiểu rằng để bảo vệ mái nhà nhỏ, để tương lai con được sống trong hòa bình, thì chính ông và bao người con đất Việt khác phải đứng lên.
Ngày ông khoác ba lô theo lực lượng cách mạng, vợ ông tay ôm đứa con út chưa tròn 1 tuổi đứng bên bờ mương, cắn chặt môi để những giọt nước mắt khỏi rơi. Những đứa trẻ níu áo cha, không biết bao giờ ông trở về.
Trong những tháng ngày chiến đấu, ông Nguyễn Văn Tấn tham gia lực lượng địa phương, bám đất, bám dân, hoạt động giữa vùng địch kiểm soát ác liệt. Nhưng chiến tranh vốn khắc nghiệt. Chỉ vài tháng sau khi tham gia cách mạng, vào cuối năm 1966, trong một trận càn lớn của quân Mỹ–ngụy, ông đã hy sinh. Tin ông hy sinh lan về Phước Hiệp, vợ ông lặng người, còn bốn đứa con thơ chỉ biết bấu vào tà áo mẹ để tìm hơi ấm.
Sau khi hoà bình, thi hài ông được quy tập và hiện đang yên nghỉ tại Nghĩa trang liệt sỹ huyện Đức Huệ, tỉnh Long An cũ – nơi ghi dấu biết bao người đã hiến dâng đời mình cho Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi nén nhang thắp lên trước phần mộ ông không chỉ là sự tri ân, mà còn là lời nhắc nhở về một thời máu lửa, nơi những người con bình dị như Nguyễn Văn Tấn đã lựa chọn lý tưởng cao đẹp hơn cả cuộc đời mình.
Trên quê hương Đồng Khởi hôm nay, tiếng trẻ con ríu rít trong sân trường, tiếng xe bon bon trên đường,…tất cả như lời nhắc nhở rằng:
Có những người đã nằm xuống để đất nước được đứng lên
Có những hy sinh âm thầm mà bất tử - như thời hoa lửa không bao giờ tắt.



