Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện về liệt sĩ Phạm Văn Ngọc

Thái Nguyên15/04/2026Lâm Nguyễn Chi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Phạm Văn Ngọc (1950 – 29/11/1972) là một chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông sinh năm 1950, quê tại xã Chân Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Tháng 5 năm 1972, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ khi mới ngoài 20 tuổi. Trong quân ngũ, ông mang cấp bậc Binh nhất, là chiến sĩ thuộc đơn vị e866/f316 – một đơn vị chủ lực tham gia nhiều trận chiến ác liệt. Dù thời gian phục vụ không dài, nhưng đồng chí Phạm Văn Ngọc đã thể hiện tinh thần kiên cường, sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Ngày 29 tháng 11 năm 1972, ông đã anh dũng hy sinh tại Mặt trận phía Nam, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và đồng đội. Sự hy sinh của ông là minh chứng cho lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh, góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.

viết cho tôi câu chuyện về liệt sĩ Những ngày tháng 5 năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng trai trẻ Phạm Văn Ngọc rời quê hương Chân Lý (Lý Nhân, Hà Nam) trong sự lưu luyến của gia đình. Mới ngoài hai mươi tuổi, anh mang theo trong tim mình không chỉ là nỗi nhớ nhà mà còn là một niềm tin mãnh liệt: phải bảo vệ Tổ quốc, phải góp một phần nhỏ bé vào tự do của dân tộc. Ngày lên đường, mẹ anh chỉ kịp dặn:
“Đi mạnh giỏi con nhé, giữ gìn sức khỏe, đánh giặc xong rồi về với mẹ.”
Anh cười hiền, gật đầu, nhưng trong ánh mắt đã sớm ánh lên sự quyết tâm của một người lính. Gia nhập đơn vị e866/f316, anh trở thành một chiến sĩ Binh nhất. Cuộc sống nơi chiến trường gian khổ hơn anh tưởng rất nhiều: những đêm hành quân xuyên rừng, những trận bom rung chuyển đất trời, những bữa ăn vội giữa tiếng súng. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, anh và đồng đội lại càng gắn bó như ruột thịt. Anh thường là người động viên mọi người, luôn nhận phần khó về mình. Có lần, giữa trận đánh ác liệt, khi một đồng đội bị thương, anh không ngần ngại lao ra giữa làn đạn để kéo bạn vào nơi an toàn. Hành động ấy khiến ai cũng nể phục, nhưng anh chỉ cười:
“Còn sống là còn chiến đấu cùng nhau.” Cuối tháng 11 năm 1972, đơn vị anh tham gia một trận chiến lớn tại Mặt trận phía Nam. Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt. Bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá tung lên mù mịt. Trong giây phút quyết định, anh vẫn kiên cường bám trụ vị trí, chiến đấu đến cùng. Ngày 29 tháng 11 năm 1972, anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin dữ về quê, mẹ anh lặng người. Không còn lời dặn “đợi con về” nữa, chỉ còn lại niềm tự hào xen lẫn nỗi đau sâu thẳm. Người con trai năm nào ra đi với nụ cười hiền hậu đã hóa thành một phần của đất nước. Anh không trở về, nhưng tên anh đã ở lại – ở trong lòng gia đình, trong ký ức đồng đội, và trong trang sử của dân tộc. Phạm Văn Ngọc – một người lính bình dị, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn