Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ – TRUNG ÚY BÙI TẮC “NGƯỜI CHIẾN SĨ SỐNG MÃI TRONG LÒNG QUÊ HƯƠNG”

Đà Nẵng29/04/2026Bùi Thị Cưng (Giáo viên Trường TH Trần Văn Ơn, Tam Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ – TRUNG ÚY BÙI TẮC

“NGƯỜI CHIẾN SĨ SỐNG MÃI TRONG LÒNG QUÊ HƯƠNG”

Tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ của gia đình liệt sĩ – Trung úy Bùi Tắc vào một buổi chiều yên bình. Ngôi nhà nhỏ nằm ở thôn Vĩnh An Bắc, xã Tam Xuân, Thành Phố Đà Nẵng. Con đường quê lặng lẽ, hàng tre nghiêng mình trong gió như đang kể lại những câu chuyện cũ của một thời chiến tranh gian khổ. Hôm nay, tôi đến để được nghe kể về cuộc đời của người chiến sĩ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Người đón tôi hôm ấy là người cháu dâu – người thân hiện đang thay gia đình chăm lo hương khói cho liệt sĩ Trung úy Bùi Tắc. Chị đón tôi bằng ánh mắt hiền từ nhưng đầy xúc động khi nhắc đến ông. Trên bàn thờ giữa ngôi nhà chỉ có Bằng “Tổ quốc ghi công” cùng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang được đặt trang trọng. Chị khẽ vuốt lại mép tấm bằng đã cũ rồi nghẹn ngào nói:

- Gia đình chỉ còn lại những giấy tờ khen thưởng này thôi. Ông hy sinh lúc còn trẻ quá, chiến tranh loạn lạc nên đến bây giờ nhà vẫn chưa có nổi một tấm hình để thờ. Mỗi lần nhìn bàn thờ trống ảnh, ai trong nhà cũng thấy quặn lòng.

Từ ngày Trung úy Bùi Tắc hy sinh đến nay, gia đình vẫn chưa có được một tấm hình của ông để thờ. Khoảng trống ấy khiến nỗi nhớ thương càng thêm day dứt, nhưng trong lòng người thân và quê hương, hình ảnh người chiến sĩ năm xưa vẫn luôn hiện hữu như chưa từng phai mờ.

- Dù chưa từng được gặp ông, nhưng nghe các bác trong nhà kể lại, tôi luôn cảm nhận ông là người sống nghĩa tình và rất thương gia đình-chị chậm rãi nói. Mỗi dịp giỗ hay ngày thương binh liệt sĩ, con cháu đều tụ họp đông đủ để thắp cho ông nén nhang. Ai cũng xem đó là niềm tự hào của gia đình.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, Trung úy Bùi Tắc luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Đồng chí không ngại gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng nhận những phần việc khó khăn nhất. Với đồng đội, ông là người sống chan hòa, nghĩa tình; với nhân dân, ông luôn gần gũi và hết lòng giúp đỡ.

Có những đêm hành quân trong mưa rét, người chiến sĩ trẻ vẫn động viên đồng đội cố gắng vượt qua gian khó. Có lần, giữa lúc trận chiến diễn ra ác liệt, ông đã tình nguyện ở lại bảo vệ đội hình để đồng đội và nhân dân rút lui an toàn.

Một người đồng đội cũ từng xúc động kể lại:

“Anh Tắc lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước. Trong chiến đấu, anh rất gan dạ. Dù nguy hiểm đến đâu, anh vẫn bình tĩnh và kiên cường.”

Trong những năm tháng phục vụ Tổ quốc, Trung úy Bùi Tắc luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: trung thành, dũng cảm, tận tụy và giàu lòng yêu nước. Ông chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, mang theo niềm tin về một ngày đất nước hòa bình.

Thế nhưng, chiến tranh khốc liệt đã cướp đi tuổi xuân của người chiến sĩ ấy. Sự hy sinh của Trung úy Bùi Tắc để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng đội và quê hương.

Người thân nhìn lên di ảnh rồi khẽ nói:

- Đối với gia đình, ông ấy không chỉ là người thân mà còn là niềm tự hào lớn nhất. Dù đã đi xa, hình ảnh và nhân cách của ông vẫn luôn sống mãi trong lòng mọi người.

Để ghi nhận những đóng góp và sự hy sinh cao cả ấy, Nhà nước đã công nhận Trung úy Bùi Tắc là liệt sĩ, đồng thời trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng Bằng “Tổ quốc ghi công” cao quý.

Những phần thưởng ấy không chỉ là sự tri ân của Tổ quốc đối với người đã ngã xuống mà còn là biểu tượng thiêng liêng cho tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của thế hệ cha anh.

Khi tôi chuẩn bị ra về, chị dặn khẽ:

- Hãy viết về ông ấy bằng tất cả sự chân thành. Để thế hệ sau hiểu rằng: những người lính như ông đã sống đẹp và hy sinh cao đẹp biết bao cho đất nước này.

Tôi cúi đầu chào. Buổi chiều hôm ấy, tôi mang theo trong lòng không chỉ là một câu chuyện về người liệt sĩ, mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần sống vì Tổ quốc.

Trung úy Bùi Tắc đã ra đi, nhưng hình ảnh người chiến sĩ năm xưa vẫn sẽ mãi sống trong lòng quê hương và trong ký ức của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn