CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ LÊ BÁ DƯƠNG
CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ LÊ BÁ DƯƠNG
Trong số hàng ngàn chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị, câu chuyện về liệt sĩ Lê Bá Dương là một trong những ký ức chân thực và xúc động nhất về sông Thạch Hãn.
Ông là một người lính trực tiếp tham gia chiến đấu trong 81 ngày đêm khốc liệt năm 1972. Khi ấy, mỗi lần vượt qua sông Thạch Hãn để vào Thành cổ là một lần đối mặt với cái chết. Bom đạn dội xuống không ngừng, nước sông đỏ ngầu vì máu của những người lính trẻ.
Lê Bá Dương đã từng chứng kiến nhiều đồng đội của mình ngã xuống ngay giữa dòng sông. Có người vừa rời bến chưa lâu đã bị trúng pháo. Có người bị nước cuốn đi, mãi mãi không trở lại. Những người lính ấy phần lớn chưa đến hai mươi tuổi – họ ra đi mà chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân.
Sau chiến tranh, khi trở lại Thạch Hãn, đứng trước dòng sông tưởng như yên bình, ông không khỏi nghẹn ngào. Chính từ ký ức ấy, ông đã viết nên những câu thơ nổi tiếng:
“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Hai câu thơ không chỉ là lời nhắn nhủ mà còn là tiếng lòng của một người sống sót dành cho những đồng đội đã hy sinh. Đó là sự thật đau xót: rất nhiều chiến sĩ đã nằm lại dưới lòng sông, không tìm thấy hài cốt.
Câu chuyện của Lê Bá Dương không phải là câu chuyện riêng lẻ, mà là đại diện cho hàng ngàn số phận người lính trẻ năm ấy. Họ đã biến dòng sông Thạch Hãn thành một “nghĩa trang không bia mộ”, nơi mỗi con sóng đều mang theo ký ức về sự hy sinh.


