Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN SOẠN

Người ngã xuống trước ngày toàn thắng Cuối tháng Tư năm 1975, đất nước bước vào những ngày lịch sử. Tin chiến thắng dồn dập từ khắp các chiến trường. Miền Nam đang ở rất gần ngày giải phóng. Ở Bà Rịa – Vũng Tàu, tiếng súng vẫn còn vang, nhưng ai cũng cảm nhận được: hòa bình đã ở rất gần.

Hải Phòng16/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa thời khắc ấy, có một người lính đã không kịp đi trọn con đường đến ngày toàn thắng. Anh là Nguyễn Văn Soạn, Hạ sĩ – Chiến sĩ, đơn vị C1D7E141F3 KB.

Nguyễn Văn Soạn sinh năm 1952, lớn lên tại xã Lạc Long (cũ), nay là xã Nam An Phụ, thành phố Hải Phòng. Tuổi thơ anh gắn với làng quê ven sông, với nhịp sống yên bình của ruộng đồng và những ước mơ giản dị của một chàng trai làng. Nhưng khi Tổ quốc cần, anh hiểu rằng có những con đường phải đi, dù biết phía trước là gian nan.

Tháng 8 năm 1972, Nguyễn Văn Soạn lên đường nhập ngũ. Anh rời quê khi còn rất trẻ, mang theo balô, lá thư gia đình và niềm tin sắt son vào ngày đất nước độc lập. Trong quân ngũ, anh được biên chế về đơn vị C1D7E141F3 KB, mang quân hàm Hạ sĩ, nhưng hơn tất cả là mang trong tim tinh thần của một người chiến sĩ.

Những năm tháng chiến đấu đã tôi luyện anh giữa khói lửa. Anh quen với hành quân dài ngày, với bữa cơm vội bên đường, với những đêm không ngủ giữa rừng sâu. Đồng đội nhớ về anh Soạn là người lính điềm đạm, chắc chắn, luôn chấp hành mệnh lệnh, không ngại gian khổ, luôn sẵn sàng đứng vào vị trí khó khăn nhất khi chiến đấu.

Cuối tháng Tư năm 1975, đơn vị anh tham gia các trận đánh tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Chiến sự lúc này tuy cận kề thắng lợi nhưng vẫn vô cùng ác liệt. Địch ngoan cố chống trả, bom đạn còn dày đặc. Trong những trận chiến ấy, Nguyễn Văn Soạn vẫn bám sát đội hình, kiên cường chiến đấu, không rời vị trí dù hiểm nguy luôn cận kề.

Ngày 27 tháng 4 năm 1975, chỉ ít ngày trước khi non sông liền một dải, Nguyễn Văn Soạn đã anh dũng hy sinh khi đang chiến đấu. Anh ngã xuống giữa thời khắc lịch sử, khi đất nước sắp bước sang trang mới. Sự hy sinh của anh lặng lẽ, không kèn trống, nhưng vô cùng cao cả – bởi có những người phải ngã xuống để ngày toàn thắng được trọn vẹn.

Tin anh hy sinh trở về xã Nam An Phụ trong nỗi đau nghẹn ngào. Gia đình mất đi người con chưa kịp hưởng hòa bình, quê hương mất đi một người con ưu tú. Nhưng trong đau thương ấy là niềm tự hào sâu sắc: anh đã đi đến tận cùng con đường của người lính, hiến dâng cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Hôm nay, đất nước đã hòa bình. Bà Rịa – Vũng Tàu rộn ràng sức sống mới, Nam An Phụ đổi thay từng ngày. Nhưng tên anh – liệt sĩ Nguyễn Văn Soạn – vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta rằng: có những người đã dừng lại rất gần vạch đích, để dân tộc được bước tiếp trong hòa bình, độc lập.

Xin nghiêng mình tưởng nhớ anh –
Người chiến sĩ đã ngã xuống trước ngày toàn thắng,
Người con của Lạc Long – Nam An Phụ,
Mãi mãi sống trong ký ức của quê hương và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN SOẠN | Câu chuyện thời hoa lửa