Câu chuyện về lòng dũng cảm
Tại buổi trò chuyện, một số câu hỏi đã được đặt ra cho các CCB. Một khán giả trước khi đặt câu hỏi đã "rào trước" rằng "chắc sẽ bị coi là ấu trĩ" nhưng là thắc mắc chung của nhiều người trẻ nên vẫn muốn được giải đáp: "Tại sao biết thương vong nhiều mà vẫn đánh? Sao không phải là 30 ngày, 50 ngày mà kéo dài tới 81 ngày đêm khi biết lực lượng không cân sức?".
Tại buổi trò chuyện, một số câu hỏi đã được đặt ra cho các CCB. Một khán giả trước khi đặt câu hỏi đã "rào trước" rằng "chắc sẽ bị coi là ấu trĩ" nhưng là thắc mắc chung của nhiều người trẻ nên vẫn muốn được giải đáp: "Tại sao biết thương vong nhiều mà vẫn đánh? Sao không phải là 30 ngày, 50 ngày mà kéo dài tới 81 ngày đêm khi biết lực lượng không cân sức?".
Cuộc trò chuyện về trận chiến ở Quảng Trị năm 1972 của các cựu chiến binh thu hút nhiều người trẻ và người yêu lịch sử tham dự.
Câu hỏi khiến nhiều người có mặt bật cười nhưng cũng thừa nhận quá khó để đưa đáp án. Ông Nguyễn Trần Lang nói rằng, phải là cấp như Bộ Tổng tham mưu mới có thể trả lời được. "Nhưng đó là một cuộc đối đầu lịch sử. Không có vết thương đó chúng ta không có Ban Mê Thuột, không có giải phóng Sài Gòn. Đó chỉ là vết thương trên cơ thể người tráng sĩ mà thôi", ông Lang nói.
Ông cũng khuyên các bạn trẻ, với câu hỏi này hãy tìm đọc lịch sử của Việt Nam, không nên đọc tư liệu trên mạng, vừa không chính thống, vừa sai sự thật rất nhiều.
Một CCB khác bổ sung: "Tôi nhớ khi hành quân chiến đấu, có một câu nói khắc lên tường bằng tiếng Nga: 'Tổ quốc hay là chết?'. Người lính chiến đấu chỉ có biết cầm súng, không sợ và không nghĩ đến cái chết. Thậm chí, ra đi là không hẹn ngày về rồi".
Đại tá Hoàng Đình Châu nói về phim Mưa đỏ: "Chu Lai hay các nhà văn, đạo diễn họ không nói sai lịch sử đâu, đó là họ hư cấu để ca ngợi hiện thực chiến đấu, lòng quả cảm của chiến sĩ. Video: TH.
Bổ sung ý kiến của ông Lang, ông Hoàng Đình Châu nói: "Chúng tôi chỉ là những người lính, chỉ biết cầm súng chiến đấu, nói như anh Đào Chí Thành, ta như viên đạn bắn thẳng, chỉ biết lao vào và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc".
Tranh luận về ý kiến so sánh với Mưa đỏ của CCB Đặng Như Tha, ông Châu nói: "Chu Lai hay các nhà văn, đạo diễn họ không nói sai lịch sử đâu, đó là họ hư cấu để ca ngợi hiện thực chiến đấu, lòng quả cảm của chiến sĩ. Sao cứ 'chọc ngoáy' vào làm gì?".
Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng: "Dù thương vong lớn nhưng cuộc chiến đấu ở Quảng Trị năm 1972 là tiền đề đi đến ký kết Hiệp định Paris năm 1973".
Với tư cách là người vừa trực tiếp chiến đấu, vừa nghiên cứu về lịch sử, Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng giải đáp thêm cho câu hỏi của khán giả: "Dù thương vong lớn nhưng cuộc chiến đấu ở Quảng Trị năm 1972 là tiền đề đi đến ký kết Hiệp định Paris năm 1973. Nếu không có nó sẽ không có Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước năm 1975.
Ở thời điểm đó, chúng ta vừa thắng lợi trên chiến trường, vừa tạo điều kiện thắng lợi trên bàn đàm phán. Nhưng cái giá phải trả cho thắng lợi này quá lớn mà phim ảnh về chiến tranh hiện nay, kể cả Mùi cỏ cháy hay Mưa đỏ đang được ca ngợi, cũng chưa thể lột tả hết được. Là một người lính, tôi rất mong có những tác phẩm điện ảnh ngang tầm với sự vĩ đại trong cuộc kháng chiến dân tộc mình để thế hệ sau hiểu hơn về hi sinh và cái giá rất đắt của hoà bình".
Hoà bình hôm nay đẹp vì có họ, những chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị quả cảm và anh dũng. Thế nhưng hôm nay, đứng ở lòng phố cổ Hà Nội kể lại cho thế hệ trẻ nghe, những người lính năm xưa lại làm cái điều ngược lại: "Cảm ơn các bạn trẻ đã ở đây, lắng nghe chúng tôi. Chúng tôi còn đứng ở đây, lành lặn, trong khi nhiều đồng đội phải nằm lại ở chiến trường Trị Thiên, đã là một may mắn lớn".
Đi qua một thời oanh liệt, những chiến sĩ Quảng Trị năm nào giờ người đã lên tướng tá như: Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng, đại tá Hoàng Đình Châu, người tiếp tục với đam mê khoa học như TS Đào Chí Thành, ông Nguyễn Trần Lang với các công trình kiến trúc… Họ đã sống một cuộc đời vinh quang và rực rỡ, chiến đấu và cống hiến, trọn vẹn cả thời chiến lẫn thời bình.



