Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ MÁ NĂM MẪN

Hưng Yên01/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về má Năm Mẫn là một trong những hình ảnh tiêu biểu và xúc động nhất về người phụ nữ Nam Bộ giàu lòng yêu nước, sẵn sàng hy sinh tất cả vì cách mạng. Má không chỉ là một người mẹ với những đứa con ruột thịt, mà còn là “má chung” của biết bao cán bộ, chiến sĩ đã từng được má nuôi nấng, che chở trong những năm tháng kháng chiến đầy bom đạn, nguy hiểm cận kề. Sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, lớn lên giữa cảnh nước mất nhà tan, má thấm thía nỗi đau của người dân bị áp bức nên từ rất sớm đã nuôi trong mình ý chí đứng lên chống lại kẻ thù. Khi cách mạng cần nơi trú ẩn, cần nguồn lương thực, cần một mái nhà an toàn giữa vùng địch kiểm soát, má Năm Mẫn đã không ngần ngại mở cửa nhà mình, mở rộng vòng tay, chấp nhận hiểm nguy để trở thành điểm tựa cho nhiều lớp cán bộ hoạt động bí mật.

Cuộc đời má gắn với căn nhà lá nhỏ bé mà bên trong lại xảy ra bao câu chuyện thầm lặng nhưng đầy dũng cảm. Những bữa cơm độn khoai, độn bắp nhưng chan chứa nghĩa tình; những đêm má thức trắng để canh gác, rà soát xem quanh xóm có dấu hiệu lạ không; những lần má đối mặt với bọn lính ngụy, bình tĩnh giấu kín sự run sợ để bảo vệ người cách mạng… Tất cả trở thành những trang sử không ghi trong sách nhưng sống mãi trong lòng những người từng được má cứu giúp. Có thời điểm địch nghi ngờ, nhiều lần lục soát nhà, tra hỏi, thậm chí đánh đập má tàn nhẫn nhằm buộc má khai ra nơi ở của cán bộ. Nhưng má vẫn cắn răng chịu đựng, giữ vững lời thề sắt đá: “Cán bộ còn thì cách mạng còn. Má chết cũng không khai!”. Câu nói ấy đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên trung, của lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Má không chỉ nuôi giấu mà còn trực tiếp tham gia vận chuyển lương thực, thuốc men, tài liệu mật. Dáng người nhỏ bé nhưng đôi vai má như gánh cả sự an nguy của đồng bào, đồng chí. Nhiều đêm má băng qua bờ ruộng, men theo con rạch nhỏ, lội sình lầy đến nơi hẹn chỉ để đưa một túi gạo, vài cuốn tài liệu hay mớ thuốc quý cho chiến sĩ đang sốt rét trong căn hầm bí mật. Với má, những chuyện ấy là bình thường; nhưng với cách mạng, đó là những đóng góp vô giá. Má bảo: “Má không học nhiều, má chỉ biết thương nước thương dân. Làm được gì cho cách mạng là má làm”. Câu nói chân chất ấy phản ánh bản chất giản dị và tấm lòng bao la của người phụ nữ nông dân nhưng giàu nghị lực.

Trong chiến tranh, má đã hy sinh nhiều người thân. Có con trai ra trận mãi không trở về, có người cháu bị địch bắt, có cả những đồng chí má xem như con bị bắn ngay trước cổng làng. Đau đớn ấy nhiều đến mức tưởng như không ai có thể chịu nổi, nhưng má Năm Mẫn vẫn vững vàng, lau nước mắt và tiếp tục con đường mình đã chọn. Má từng nói: “Đất nước còn giặc thì nước mắt má chưa được phép rơi”. Chính sức mạnh tinh thần ấy đã truyền động lực cho biết bao chiến sĩ trẻ bám trụ chiến đấu, vượt qua những lúc tưởng chừng kiệt sức.

Sau ngày đất nước thống nhất, má Năm Mẫn được Nhà nước ghi nhận công lao và phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với những người từng được má cưu mang, danh hiệu lớn nhất của má vẫn là tấm lòng. Khi chiến sĩ tìm lại má trong thời bình, má vẫn hiền hậu, vẫn nụ cười móm mém quen thuộc, vẫn cái giọng Nam Bộ ngọt lịm: “Mấy đứa còn sống về được là má mừng rồi”. Cả đời má sống giản dị, không màng danh lợi, chỉ mong đất nước yên bình, con cháu được sung túc, không còn cảnh ly loạn.

Hình ảnh má Năm Mẫn là biểu tượng đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam kiên cường, đức hy sinh vô bờ bến. Cuộc đời má như một bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và tình người ấm áp. Má đã góp phần làm nên chiến thắng bằng chính sự bình dị, âm thầm nhưng mạnh mẽ như những dòng nước ngầm nuôi dưỡng sức sống của cả dân tộc. Dù thời gian trôi qua, câu chuyện về má Năm Mẫn vẫn sẽ luôn được kể lại với lòng kính trọng, biết ơn và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn