CÂU CHUYỆN VỀ MẸ HUỲNH THỊ BẠC – NGỌN LỬA ÂM THẦM CHÁY GIỮA ĐẤT PHƯỚC HƯNG
Ở xã Phước Hưng, huyện Trà Cú (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long) khi nhắc đến những người mẹ một đời chịu thương chịu khó, không ai không nhớ đến mẹ Huỳnh Thị Bạc (1917 – 1964) – người phụ nữ Kinh mộc mạc, nhân hậu, đã dành trọn cuộc đời cho gia đình, cho quê hương và cho Tổ quốc. Mẹ sống lặng lẽ như ngọn lửa nhỏ, nhưng sự hy sinh của mẹ và gia đình đã thắp sáng cả một vùng quê giàu truyền thống cách mạng.
Gốc rễ từ một gia đình nông dân hiền hòa
Mẹ Huỳnh Thị Bạc sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Phước Hưng. Gắn bó với ruộng vườn từ thuở thiếu nữ, mẹ lớn lên trong tình yêu thương của xóm làng và sự lam lũ đặc trưng của người phụ nữ Nam Bộ.
Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Chỏi, người cùng quê sinh năm 1923. Hai ông bà sinh được sáu người con. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đầy tình thương, ấm áp trong tiếng nói cười trẻ thơ và trong niềm tin giản dị rằng quê hương rồi sẽ có ngày thanh bình.
Chiến tranh cuốn đi sự bình yên của gia đình
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, vùng đất Trà Cú liên tục bị càn quét, đấu tranh bảo vệ từng nóc nhà, từng tấc đất trở thành chuyện thường ngày. Trong hoàn cảnh đó, hai người con của mẹ đã rời vòng tay gia đình để đứng vào hàng ngũ cách mạng, bảo vệ quê hương.
Người con đầu, liệt sĩ Võ Ngọc Em, sinh năm 1949, tham gia cách mạng từ ngày 01/01/1968 khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông là cán bộ giao liên của xã Phước Hưng, ngày ngày vượt qua bom đạn mang tin tức và tài liệu cho lực lượng cách mạng. Năm 1969, trong một chuyến công tác, ông đã anh dũng hy sinh ngay tại mảnh đất quê hương.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại cướp đi người con trai thứ hai của mẹ.
Liệt sĩ Võ Văn Út, sinh năm 1963, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn bộn bề khó khăn. Ngày 01/02/1982, anh tham gia cách mạng, trở thành Trung đội phó Đại đội 5, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 157, Sư đoàn 339. Ở chiến trường Tây Nam khốc liệt, anh chiến đấu quả cảm, lập nhiều chiến công. Ngày 02/01/1985, anh ngã xuống trong một trận đánh lớn, để lại tuổi xuân trên biên giới xa xôi.
Hai người con của mẹ – hai dòng máu nóng – đã hòa vào đất để bảo vệ bình yên cho quê hương Phước Hưng.
Nỗi đau hóa thành niềm tự hào
Mẹ Huỳnh Thị Bạc không sống đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Mẹ qua đời năm 1964, khi tiếng súng vẫn còn vang vọng trên cánh đồng quê. Người dân kể rằng mẹ luôn lạc quan, luôn tin vào các con, tin vào cách mạng, dù chiến tranh đã cướp đi quá nhiều.
Sự hy sinh của hai người con, cùng những đóng góp âm thầm của cả gia đình mẹ, là minh chứng hùng hồn cho lòng yêu nước của người dân Trà Cú – những con người bình dị nhưng kiên trung.
Tổ quốc ghi nhớ mẹ
Gần nửa thế kỷ sau ngày mẹ mất, sự hy sinh của gia đình mẹ vẫn được quê hương và đất nước khắc ghi. Ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 1853/QĐ-CTN, truy tặng mẹ Huỳnh Thị Bạc danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Đó là sự tri ân sâu sắc đối với một người mẹ đã hiến cho Tổ quốc hai người con ưu tú, là sự ghi nhận cho những giọt nước mắt thầm lặng và những năm tháng chịu thương chịu khó không lời than oán.
Mẹ vẫn ở đó – trong mỗi mùa lúa chín
Trên những cánh đồng Phước Hưng hôm nay, bóng dáng mẹ như vẫn thấp thoáng đâu đó. Trong từng con đường quê, trong lời kể của người dân, câu chuyện về mẹ Huỳnh Thị Bạc vẫn sống mãi – như bản anh hùng ca của những con người bình dị đã làm nên sự kỳ vĩ của lịch sử.
Mẹ mất rồi, nhưng tên tuổi và tấm lòng của mẹ sẽ mãi được khắc sâu trong trái tim của quê hương.



