Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ MẸ NGUYỄN THỊ MINH – NGƯỜI PHỤ NỮ ANH HÙNG GIỮA LÀNG QUÊ TAM XUÂN

Đà Nẵng21/11/2025Đoàn xã Tam Xuân (Đoàn xã Tam Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở làng cũ Bích Ngô, xã Tam Xuân – nay là Thôn Bích Ngô Tây, xã Tam Xuân II – có một người phụ nữ mang tên Nguyễn Thị Minh, sinh năm 1928. Mẹ lớn lên trong một gia đình nông dân khá giả, nhưng đó là sự khá giả của mồ hôi, của lao động chân chính, không nhiễm những nếp xấu của địa chủ phong kiến. Từ thuở ấu thơ, mẹ đã được chăm sóc, dạy dỗ trong một nếp nhà truyền thống cách mạng. Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, mẹ là cô gái vừa trưởng thành, dáng dấp nết na, lời ăn tiếng nói nhẹ nhàng, cách đối xử thùy mị, đúng chất người con gái Việt.

Thuở nhỏ, mẹ vừa học chữ, vừa quán xuyến việc nhà, phụ cha mẹ chăm lo đàn em để ba – ông Nguyễn Trị – có điều kiện hoạt động trong phong trào chống Pháp. Năm 1949, khi bước vào tuổi trưởng thành, mẹ tham gia công tác Đoàn Thanh niên Cứu quốc; đến năm 1952, mẹ được bầu vào Ban Chấp hành Hội Phụ nữ xã và công tác đến năm 1954. Trong những năm ấy, mẹ vinh dự được đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Cuối năm 1954, sau ngày kháng chiến chống Pháp thắng lợi, mẹ nên duyên cùng người thanh niên Bùi Tấn Lực – người cùng làng, cũng là đồng chí hoạt động chung phong trào. Tình yêu của họ lớn lên từ những buổi sinh hoạt, những lần cùng nhau vượt qua gian khó. Năm 1956, được hai bên gia đình chấp thuận, ông bà thành vợ thành chồng, xây dựng tổ ấm và sinh bốn người con – ba trai, một gái. Mẹ tần tảo làm vợ, làm dâu, làm mẹ, gánh vác gia đình để chồng an tâm hoạt động bí mật trong phong trào giải phóng dân tộc.

Nhưng chiến tranh đâu để yên cho hạnh phúc con người. Một ngày tháng 3 năm 196…, khi ông Lực đang làm nhiệm vụ thì địch bất ngờ càn vào làng Bích An. Không kịp rút lui, ông bị bắt và bị tra tấn dã man rồi thủ tiêu. Mẹ ở nhà, bụng mang đứa con thứ tư, ba đứa con nhỏ quấn bên chân, nghe tin dữ như sét đánh ngang tai. Nỗi đau mất chồng, các con mất cha, gia đình tan tác giữa khói lửa chiến tranh… không có gì đo đếm được. Nhưng mẹ chỉ biết lặng lẽ khóc, dựa vào anh em họ hàng giúp đỡ, cố gắng bươn chải nuôi con nên người, đồng thời nuôi trong lòng ngọn lửa căm thù giặc.

Năm 1966, khi cuộc sống tạm ổn định, mẹ tiếp tục trở lại hoạt động cơ sở cho đội công tác xã Kỳ Bích, bền bỉ đóng góp cho đến ngày đất nước thống nhất. Niềm vui chưa được bao lâu thì tháng 7/1977, mẹ tiễn người con trai đầu – anh Bùi Thanh Tùng – lên đường nhập ngũ. Chỉ hơn một năm sau, tháng 12/1978, mẹ lại nhận tin con hy sinh khi làm nhiệm vụ tại Campuchia. Người mẹ từng mất chồng vì chiến tranh, mất cha, mất anh em gái trong kháng chiến chống Mỹ… giờ lại mất đi đứa con trai trưởng. Nỗi đau ấy như cứa thêm vào trái tim đã quá nhiều thương tích.

Thời chiến, mẹ từng bị bắt, bị địch giam cầm, tra tấn. Nhưng với tấm lòng kiên trung, mẹ sống đúng với tám chữ vàng mà Đảng và Nhà nước trao tặng phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.” Mẹ được Nhà nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba, Kỷ niệm chương Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, và đến năm 201… được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Nay mẹ sống tại Thôn Bích An, xã Tam Xuân I. Tháng 6 vừa qua, theo chủ trương của Đảng và Nhà nước, Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQVN và Hội Người cao tuổi xã Tam Xuân I đã tổ chức trao bằng mừng thọ và quà chúc thọ mẹ tròn 90 tuổi. Một việc làm đầy ý nghĩa, thể hiện truyền thống “kính lão, trọng thọ” tốt đẹp.

Từ xưa, Đỗ Phủ có câu: “Nhân sinh thất thập cổ lai hy” – người bảy mươi đã hiếm. Nay mẹ đã 90 tuổi, đó là phúc phần lớn lao cho con cháu và cũng là ơn đức của tổ tiên phù hộ. Đời mẹ đã trải qua bao tháng năm bom đạn, chứng kiến cảnh gia đình ly tán, chịu đựng bao khổ đau nhưng vẫn kiên trì, tảo tần, nuôi con lớn khôn.

Với thế hệ hôm nay, đó là bài học quý giá. Với đạo hiếu, con cháu nguyện một lòng chăm sóc mẹ, kính yêu mẹ trong những năm tháng cuối đời, để bù đắp phần nào nỗi nhọc nhằn mà mẹ đã lặng lẽ gánh chịu. Bởi lẽ:

“Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”

Sách xưa cũng dạy: sống hiếu thảo với cha mẹ thì con cháu sẽ hiếu thảo lại với chính mình. Giọt nước rơi ngoài hiên – giọt sau luôn rơi trên giọt trước – như lời nhắc nhở về quy luật báo đáp của cuộc đời.

Với tất cả lòng thành kính, chúng tôi – những người con, người cháu của mẹ – nguyện sống trọn đạo làm con, làm cháu; thương yêu, chăm sóc và phụng dưỡng mẹ để mẹ sống vui, sống khỏe, sống thọ cùng con cháu sum vầy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn