câu chuyện về mẹ Phạm Thị Uyển
Đọc câu chuyện về mẹ Phạm Thị Uyển – một Mẹ Việt Nam Anh hùng – tôi thực sự
xúc động và tràn đầy lòng kính phục. Cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca viết bằng
nước mắt, máu và sự hy sinh thầm lặng.
Điều khiến tôi nghẹn ngào nhất là sự mất mát quá lớn mà mẹ đã trải qua. Chồng hy
sinh, con trai hy sinh, hài cốt đến nay vẫn chưa tìm thấy – hai lần nhận giấy báo tử,
quả thực trái tim người mẹ nào cũng như bị xé đôi. Không chỉ vậy, mẹ còn lớn lên
trong một gia đình cách mạng đặc biệt: hai người mẹ (ruột và chồng) đều là Mẹ Việt
Nam Anh hùng, cha ruột và cha chồng là liệt sĩ. Sự hy sinh thấm đẫm trong dòng
máu ba thế hệ. Vậy mà, mẹ không gục ngã. Mẹ đã lặng lẽ đứng dậy, dồn nén đau
thương để tiếp tục chiến đấu và cống hiến.
Tôi cũng rất khâm phục ý chí kiên trung của mẹ trong suốt những năm tháng hoạt
động cách mạng. Từ liên lạc cho Huyện ủy, làm công tác binh vận đầy hiểm nguy
trong vùng địch, đến những ngày bị bắt và giam cầm tại Khám đường Long An. Dù
bị tra tấn, mẹ vẫn một lòng giữ bí mật, bảo vệ đồng đội. Đó là bản lĩnh của người
cộng sản, là sức mạnh của lòng yêu nước mãnh liệt. Và sau ngày giải phóng, mẹ
vẫn tiếp tục cống hiến, trở thành Trưởng ban Thông tin của xã, góp phần xây dựng
quê hương sau chiến tranh.
Cuộc đời mẹ đã gói trọn trong hai chữ “đất nước”. Mẹ không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ
mong Tổ quốc bình yên. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng năm 2015 là sự ghi nhận xứng đáng, nhưng có lẽ với mẹ, điều quý giá nhất là hòa bình hôm nay.
Qua hình ảnh của mẹ, tôi càng thấm thía giá trị của tự do, hòa bình – những thứ mà
cha ông đã đánh đổi bằng xương máu. Tôi tự nhủ sẽ sống tử tế, có trách nhiệm
hơn, biết ơn sâu sắc hơn với những người mẹ như mẹ Uyển và cả triệu người con
đã ngã xuống. Họ chính là những ngọn đuốc bất diệt, soi sáng cho thế hệ hôm nay
và mai sau tiếp bước.



