Câu chuyện về "Mẹ Suốt" và những chuyến đò dưới mưa bom
1. Người phụ nữ 60 tuổi đối đầu với phản lực Mỹ
Trên dòng sông Nhật Lệ (Quảng Bình) những năm 1964 - 1967, có một người phụ nữ tên là Nguyễn Thị Suốt (thường gọi là Mẹ Suốt). Ở cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi, mẹ lại tình nguyện cầm chèo đưa bộ đội, cán bộ và vũ khí qua sông dưới làn mưa bom bão đạn của máy bay Mỹ.
2. "Gan chi gan rứa, mẹ nờ?"
Có người hỏi mẹ: "Mẹ không sợ chết sao?", mẹ chỉ cười trả lời bằng giọng miền Trung chất phác: "Tui coi cái chết nhẹ tênh, miễn là con em mình qua sông đánh thắng giặc". Hình ảnh bà mẹ tóc trắng phất phơ trước gió, tay chèo vững vàng giữa những cột nước do bom nổ dựng đứng đã trở thành biểu tượng của sự can trường. Mẹ không có súng, vũ khí của mẹ chỉ là đôi tay chèo và lòng yêu nước cháy bỏng.3. Sự hy sinh thầm lặng
Năm 1968, trong một trận oanh tạc dữ dội của máy bay địch, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay bên bến phà quen thuộc. Mẹ ngã xuống nhưng những chuyến đò của mẹ đã kịp đưa hàng ngàn người con ra tiền tuyến.4. Những "hũ gạo tiết kiệm" của các mẹ miền quê
Không chỉ có mẹ Suốt, ở khắp các làng quê Việt Nam thời ấy, các bà mẹ còn lập ra "Hũ gạo nuôi quân". Dù nhà mình còn đói, mỗi lần nấu cơm, các mẹ lại bốc một nắm gạo bỏ vào hũ. Từng nắm gạo nhỏ ấy gom lại thành hàng tấn lương thực, nuôi sống những đoàn quân hành quân xuyên đêm. Họ chính là "hậu phương lớn" vững chắc nhất, biến tình yêu thương thành sức mạnh để người lính yên tâm chiến đấu.Câu chuyện về những người mẹ cho thấy "thời hoa lửa" không chỉ có tuổi trẻ, mà cả những người già cũng đã góp cả cuộc đời mình vào cuộc chiến trường kỳ của dân tộc.
Có người hỏi mẹ: "Mẹ không sợ chết sao?", mẹ chỉ cười trả lời bằng giọng miền Trung chất phác: "Tui coi cái chết nhẹ tênh, miễn là con em mình qua sông đánh thắng giặc". Hình ảnh bà mẹ tóc trắng phất phơ trước gió, tay chèo vững vàng giữa những cột nước do bom nổ dựng đứng đã trở thành biểu tượng của sự can trường. Mẹ không có súng, vũ khí của mẹ chỉ là đôi tay chèo và lòng yêu nước cháy bỏng.3. Sự hy sinh thầm lặng
Năm 1968, trong một trận oanh tạc dữ dội của máy bay địch, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay bên bến phà quen thuộc. Mẹ ngã xuống nhưng những chuyến đò của mẹ đã kịp đưa hàng ngàn người con ra tiền tuyến.4. Những "hũ gạo tiết kiệm" của các mẹ miền quê
Không chỉ có mẹ Suốt, ở khắp các làng quê Việt Nam thời ấy, các bà mẹ còn lập ra "Hũ gạo nuôi quân". Dù nhà mình còn đói, mỗi lần nấu cơm, các mẹ lại bốc một nắm gạo bỏ vào hũ. Từng nắm gạo nhỏ ấy gom lại thành hàng tấn lương thực, nuôi sống những đoàn quân hành quân xuyên đêm. Họ chính là "hậu phương lớn" vững chắc nhất, biến tình yêu thương thành sức mạnh để người lính yên tâm chiến đấu.Câu chuyện về những người mẹ cho thấy "thời hoa lửa" không chỉ có tuổi trẻ, mà cả những người già cũng đã góp cả cuộc đời mình vào cuộc chiến trường kỳ của dân tộc.



