Câu chuyện về Mẹ Tơm
Câu chuyện về Mẹ Tơm (tên thật là Nguyễn Thị Tơm, 1880 – 1953) là một chương vừa bi tráng vừa ấm áp trong lịch sử cách mạng Việt Nam. Dù mẹ qua đời trước khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc, nhưng lòng trung kiên của mẹ đã trở thành biểu tượng "ngọn đèn trong đêm tối" của vùng đất Ninh Bình, Thanh Hóa.
1. Người mẹ nghèo bên bãi cát hanh hao
Mẹ Tơm sinh sống tại làng Hanh Cù, xã Đa Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa (giáp ranh với Ninh Bình). Gia đình mẹ nghèo lắm, sống trong một căn chòi nhỏ đơn sơ nằm lẻ loi trên bãi cát ven biển.
Vào những năm 1940 - 1945, khi thực dân Pháp và phát xít Nhật càn quét gắt gao, chính cái vẻ ngoài "nghèo nàn, rách rưới" và địa hình hẻo lánh ấy lại được các cán bộ cách mạng chọn làm căn cứ bí mật.
2. Nuôi giấu những "hạt giống" cách mạng
Từ năm 1942, căn nhà của mẹ Tơm trở thành nơi che giấu nhiều nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng như Tố Hữu, Lê Tất Đắc, Trịnh Ngọc Điệt...
Bữa cơm khoai sắn: Dù gia đình chạy ăn từng bữa, mẹ Tơm vẫn chắt chiu từng hạt gạo, củ khoai để nuôi bộ đội. Mẹ thường nói: "Các con cứ yên tâm lo việc nước, việc cơm nước đã có mẹ lo".
Cảnh giới nghiêm ngặt: Ba người con trai của mẹ cũng trở thành liên lạc viên. Khi các cán bộ họp trong nhà, mẹ thường ngồi ngoài hiên vờ khâu vá hoặc làm cá, nhưng thực chất là quan sát mọi biến động để báo động kịp thời.
Mưu trí: Mỗi khi địch đi tuần, mẹ bình tĩnh che đậy các lối xuống hầm bí mật dưới gầm giường hoặc sau bếp một cách khéo léo đến mức chúng không bao giờ nghi ngờ.
3. Nỗi đau và sự kiên trung
Cuộc đời mẹ không chỉ có sự che chở mà còn đầy rẫy những mất mát đau thương:
Chồng và con bị bắt: Có giai đoạn, chồng mẹ và các con trai bị địch bắt đi tra tấn dã man để tìm tung tích cán bộ. Đứng trước cảnh người thân bị đánh đập, lòng mẹ đau như cắt nhưng mẹ vẫn giữ vững khí tiết, không hé môi nửa lời.
Ngọn đèn bền bỉ: Ngay cả khi gia đình bị ly tán vì tù đày, mẹ vẫn kiên trì một mình giữ vững cơ sở, chờ ngày các cán bộ quay trở lại.
4. Bất tử trong thơ ca
Mẹ Tơm có lẽ sẽ mãi thầm lặng nếu không có những vần thơ đầy xúc động của nhà thơ Tố Hữu. Sau 19 năm xa cách, khi trở lại thăm quê mẹ vào năm 1961, nhà thơ đã bàng hoàng khi biết mẹ không còn nữa. Ông đã viết bài thơ Mẹ Tơm để tri ân:
"Mẹ Tơm hỡi, mẹ già không còn nữa Đẳng có về, có gọi: Mẹ Tơm ơi! Chợt nhớ mênh mông một phiếu nằm Mưa rơi bùn lầy nẻo đường trơn..."
Bài thơ đã khắc họa hình ảnh mẹ Tơm không chỉ là một người mẹ hiền lành mà là một "ngọn hải đăng" soi đường cho các chiến sĩ cách mạng trong những đêm đen của thời kỳ tiền khởi nghĩa.
Một chi tiết đắt giá
Người ta kể rằng, mẹ Tơm thường thức trắng đêm bên bếp lửa. Ngọn lửa nhỏ trong gian bếp của mẹ không chỉ để nấu cơm cho chiến sĩ, mà còn là tín hiệu cho biết "vùng an toàn". Đối với các chiến sĩ cách mạng ngày ấy, chỉ cần nhìn thấy ánh sáng từ nhà mẹ Tơm giữa bãi cát trắng mênh mông, họ biết mình đã về đến nhà.
Dù không trực tiếp cầm súng, nhưng lòng mẹ chính là lá chắn thép bảo vệ những "hạt giống" để sau này bùng nổ thành cuộc Cách mạng tháng Tám vĩ đại.


