CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ PHỤNG
CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ PHỤNG
CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ PHỤNG
(Khu phố 1, thị trấn Gio Linh, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị)
Mẹ Lê Thị Phụng sinh năm 1885, quê ở Gio Mỹ, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, nơi sớm hình thành tinh thần đấu tranh kiên cường chống áp bức, ngoại xâm. Cuộc đời mẹ là bản anh hùng ca thầm lặng của một người phụ nữ nông thôn Việt Nam, đã hiến dâng trọn vẹn những gì thiêng liêng nhất của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất, dân lầm than, mẹ Lê Thị Phụng sớm thấu hiểu nỗi nhục mất nước và những cơ cực mà nhân dân phải gánh chịu. Lập gia đình, sinh con và nuôi dưỡng các con trong hoàn cảnh xã hội đầy biến động, mẹ vừa tần tảo sớm hôm, vừa dạy các con sống nghĩa tình, biết yêu quê hương, đất nước, nuôi dưỡng trong lòng các con ý chí căm thù giặc và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do.
Khi cách mạng bùng lên, phong trào kháng chiến lan rộng khắp quê hương Gio Linh, các con của mẹ lần lượt tham gia lực lượng cách mạng. Người con trai cả Lê Văn Tám sớm giác ngộ, xung phong dấn thân vào cuộc đấu tranh chống thực dân Pháp. Trong những ngày đầu gian khổ của cuộc kháng chiến, anh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh ngày 22/01/1947, khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin dữ đến với mẹ như nhát dao cứa vào tim, nhưng mẹ nén đau thương, biến nước mắt thành nghị lực, tiếp tục động viên các con còn lại đi theo con đường mà anh trai đã chọn.
Không lâu sau, người con thứ Lê Văn Giản tiếp bước anh, tham gia kháng chiến với tinh thần quả cảm. Anh luôn có mặt ở những nơi ác liệt, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Tháng 5/1948, anh đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau chồng chất cho mẹ. Hai người con lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc, nhưng mẹ Lê Thị Phụng vẫn không gục ngã. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con là để đất nước được độc lập, nhân dân được tự do, và đó cũng là niềm tự hào thiêng liêng của người mẹ cách mạng.
Đau thương chưa kịp nguôi ngoai, người con trai út Lê Văn Bích lại tiếp tục lên đường tham gia kháng chiến. Mang trong mình mối thù nhà, nợ nước, anh chiến đấu kiên cường trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ. Ngày 31/5/1953, anh đã anh dũng hy sinh, khép lại sự mất mát tột cùng của mẹ Lê Thị Phụng – người mẹ đã tiễn ba người con trai lần lượt ra đi không trở về.
Ba lần tiễn con hy sinh cho Tổ quốc, nỗi đau của mẹ là nỗi đau không gì có thể bù đắp. Nhưng cũng chính từ nỗi đau ấy, phẩm chất cao đẹp của người mẹ Việt Nam càng tỏa sáng. Mẹ Lê Thị Phụng sống lặng lẽ, kiên cường, giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào cách mạng, trở thành biểu tượng của đức hy sinh, lòng yêu nước son sắt và ý chí bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Suốt cuộc đời mình, mẹ không đòi hỏi bất cứ điều gì cho riêng bản thân. Điều mẹ tự hào nhất chính là các con đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của mẹ và các con đã góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Ghi nhận những cống hiến và hy sinh đặc biệt ấy, ngày 24/4/1995, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Lê Thị Phụng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 438 KT/CTN. Tiếp đó, ngày 20/01/2011, mẹ còn được tặng thưởng Huân chương Độc lập, phần thưởng cao quý của Nhà nước nhằm tri ân sâu sắc những đóng góp to lớn của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nay, tại khu phố 1, thị trấn Gio Linh, nơi thờ phụng mẹ Lê Thị Phụng là địa chỉ đỏ thiêng liêng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, độc lập. Cuộc đời mẹ mãi mãi là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, đức hy sinh cao cả và tinh thần cách mạng bất diệt của Bà mẹ Việt Nam anh hùng trong lịch sử dân tộc Việt Nam.



