Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Chót

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Chót

Quảng Trị09/12/2025NGỌC VIỄN (Đoàn xã Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Chót

Ở vùng quê Trung Giang (Gio Linh, Quảng Trị) bom đạn từng cày nát suốt những năm kháng chiến chống Mỹ, có một người mẹ lặng lẽ sống trọn đời mình với nỗi đau mà cũng là niềm tự hào của Tổ quốc – Mẹ Nguyễn Thị Chót, sinh năm 1920.

Cuộc đời mẹ bình dị như bao người phụ nữ quê lam lũ, nhưng trái tim mẹ thì kiên cường như đất thép Gio Linh. Mẹ có hai người con trai – Trương Văn Cường và Trương Văn Tập – đều là những đội viên du kích trẻ tuổi, xông pha giữa bom đạn để bảo vệ quê hương. Tháng 11 năm 1969, người con trai cả Trương Văn Cường ngã xuống khi mới ngoài đôi mươi. Sự hy sinh anh dũng của anh được Tổ quốc ghi nhận bằng Bằng Tổ quốc ghi công số 3Z.022* theo Quyết định số 135 T.Tga ngày 15/4/1981 của Thủ tướng Chính phủ.

Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì đến ngày 01/3/1972, người con trai thứ hai Trương Văn Tập cũng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Anh được cấp Bằng Tổ quốc ghi công số 2N.776* theo Quyết định số 382 T.Tga ngày 19/4/1978. Hai lần tiễn con ra chiến trường, hai lần nhận giấy báo tử, mẹ Chót như đứt từng đoạn ruột. Nhưng người mẹ ấy vẫn nén đau thương, tiếp tục thay con giữ gìn quê hương, đứng phía sau các lực lượng kháng chiến, góp từng phần việc nhỏ bé mà đầy thiêng liêng cho đất nước.

Cuộc sống nghèo khó, chiến tranh khốc liệt, nhưng mẹ sống trọn vẹn nghĩa tình – kiên cường, chịu đựng, hy sinh mà không một lời oán thán. Những năm tháng cuối đời, mẹ được bà con, họ hàng và chính quyền địa phương chăm lo, thờ phụng tại Lan Đình, Phong Bình, Gio Linh, Quảng Trị.

Ngày 19/01/2003, mẹ lặng lẽ rời cõi tạm, để lại sau lưng cuộc đời 83 năm với đầy những mất mát nhưng cũng rạng rỡ hào quang của sự cống hiến. Với công lao và sự hy sinh to lớn đó, ngày 23/7/2014, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, theo Quyết định số 1684/QĐ-CTN. Tên mẹ được ghi trang trọng vào Sổ vàng số 218 – như một sự tri ân của Tổ quốc dành cho người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất của mình.

Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Chót mãi mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và cái giá phải đánh đổi để có được tự do, độc lập. Mẹ mất đi, nhưng tình mẹ, sự hy sinh của mẹ – vẫn còn đó, lặng lẽ mà bất tử trong lòng đất Quảng Trị kiên trung.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn