Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG: NGUYỄN THỊ MƯỜI

Có người từng nói rằng “THỜI GIAN SẼ CHỮA LÀNH MỌI VẾT THƯƠNG” liệu rằng điều đó đúng hay chăng, điều đó giống như một bức tường bị đóng hàng ngàn chiếc đinh lên, theo thời gian bức tường có thể được sửa lại nhưng nó không thể hoàn hảo được như trước. Tương tự điều đó vết sẹo chiến tranh cũng vậy nó không bao giờ có thể được chữa lành hẳn, chúng ta đã hòa bình nhưng thực vết sẹo chiến tranh đã mang đi rất nhiều hạnh phúc cảnh người mẹ tìm con, người vơ chờ chồng bằng sự hy sinh anh dung của khôn

Phú Thọ27/01/2026Hà Thanh Đạt (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Mai Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có người từng nói rằng “THỜI GIAN SẼ CHỮA LÀNH MỌI VẾT THƯƠNG” liệu rằng điều đó đúng hay chăng, điều đó giống như một bức tường bị đóng hàng ngàn chiếc đinh lên, theo thời gian bức tường có thể được sửa lại nhưng nó không thể hoàn hảo được như trước. Tương tự điều đó vết sẹo chiến tranh cũng vậy nó không bao giờ có thể được chữa lành hẳn, chúng ta đã hòa bình nhưng thực vết sẹo chiến tranh đã mang đi rất nhiều hạnh phúc cảnh người mẹ tìm con, người vơ chờ chồng bằng sự hy sinh anh dung của không chỉ những người chiến sỹ cầm sung mà còn là sự hy sinh thầm lặng của những người ở lại, dù đã trải qua bao nhiêu năm chiến đấu nhưng chúng ta không thể nào vơi đi được những mất mát đó như lời Thủ Tướng Phạm Minh Chính từng trả lời phỏng vấn rằng “Có lẽ sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, dân tộc mà đau thương mất mát nhất là dân tộc Việt Nam chúng tôi, chúng tôi trải qua tất cả những cung bậc mà xấu nhất trong chiến tranh thế giới thứ 2, chúng tôi không quên quá khứ và đấy là một phần của lịch sử chúng ta không thể méo mó đi được và không thể bịa đặt, xuyên tạcđược lịch sử nhưng mà chúng tôi phải gác lại những quá khứ, tôn trọng cái sự khác biệt, khai thác cái tương đồng và hướng đến tương lai và Việt Nam có thể là hình mẫu về khắc phục hâu quả và hàn gắn vết thương chiến tranh, 2 nước như ngài nói thì chúng hiện nay đều là 2 đối tác chiến lược toàn diện” Đúng vậy đất nước chúng ta phát triển như ngày hôm nay không phải là chúng ta quên đi quá khứ đâu thương hay vết sẹo đã lành mà chúng ta gác lại, tại tỉnh Phú Thọ của chúng em cũng có một tấm gương sang như vậy đó là mẹ Nguyễn Thị Mười

Nhắc đến gia đình mẹ không khỏi ngấn lệ, theo tiếng gọi của Tổ Quốc thiêng liêng liệt sĩ Trần Ngọc Thạch viết đơn tình nguyện và lên đường năm 1966 thời diểm cuộc chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn khắc nghiệt nhất, dù có buồn nhưng mẹ cố nuốt nước mắt vào trong vẫn động viên anh vừng bước và anh hy sinh năm 1969, nhận tin anh mất người mẹ chưa khỏi đâu buồn thì đứa con thứ Trần Ngọc Sơn xin phép lên đường xúc động hơn nữa hà hình ảnh anh dung chính máu của mình để viết đơn xin nhập ngũ và anh cũng hy sinh vào 30-4-1972 nỗi đau bước tiếp nỗi đau chứng kiến 2 người con lần lượt hy sinh nhưng phải gắng lòng vì đất nước

Ghi nhận công lao to lớn của mẹ, mẹ và gia đình được chủ tịch nước tặng huân chương chống Mỹ cứu nước hạng Ba vì có 3 người con tòng quân chống Mỹ cứu nước.

Câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ trẻ ngày nay “ Không nên quá thù hận và đau thương vào lịch sử, nhưng chúng ta phải hiểu được giá trị lịch sử … và chúng ta gác lại nó để hướng tới một xã hội văn minh tươi đẹp hơn”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn