Khác

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ Trong lịch sử chiến tranh vệ quốc của dân tộc, có những người mẹ lặng lẽ đứng phía sau, tiễn từng người con bước vào cuộc chiến với niềm tin khắc sâu trong tim: “Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước.” Trong số những người mẹ tiêu biểu ấy, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh vô bờ bến, của tình mẫu tử chan hòa trong tình yêu Tổ quốc.

An Giang26/03/2026Nguyễn Hoài Khang (XÃ GIỒNG RIỀNG)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ

Trong lịch sử chiến tranh vệ quốc của dân tộc, có những người mẹ lặng lẽ đứng phía sau, tiễn từng người con bước vào cuộc chiến với niềm tin khắc sâu trong tim: “Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước.” Trong số những người mẹ tiêu biểu ấy, hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh vô bờ bến, của tình mẫu tử chan hòa trong tình yêu Tổ quốc.

Mẹ Thứ sinh năm 1904, trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc sống lam lũ khiến đôi tay mẹ chai sần, nhưng trái tim mẹ lúc nào cũng ấm áp và đầy nghị lực. Khi đất nước rơi vào cảnh chiến tranh, mẹ và chồng – ông Nguyễn Văn Tường – luôn dạy con rằng sống làm người phải biết yêu quê hương, thương đồng bào, sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần. Chính vì vậy, hầu hết các con trai của mẹ khi trưởng thành đều tình nguyện tham gia bộ đội.

Năm 1945, người con trai đầu tiên của mẹ lên đường nhập ngũ. Lần đầu tiễn con ra trận, mẹ đứng ở cổng ngõ thật lâu, mắt dõi theo bóng con khuất dần giữa con đường đất nhỏ. Mẹ không khóc, chỉ dặn: “Đi cho đáng mặt trai đất Quảng. Giữ nước rồi về với má.” Đó cũng là câu dặn mà mẹ dành cho những người con tiếp theo, như một lời hứa thiêng liêng giữa mẹ với Tổ quốc.

Nhưng chiến tranh khốc liệt hơn mẹ tưởng. Chỉ vài năm sau đó, tin dữ từ chiến trường liên tiếp đưa về. Người con cả của mẹ hy sinh trong một trận phục kích. Rồi người con thứ hai, thứ ba… Cứ mỗi lần cán bộ xã mang giấy báo tử đến, mẹ lại lặng lẽ châm nhang, đặt tấm giấy lên bàn thờ rồi ngồi lặng hàng giờ trước hiên nhà. Mẹ không than trách, không gào khóc, vì mẹ hiểu rằng các con mẹ đã ra đi trong tư thế của người lính, của những người chiến sĩ vì độc lập dân tộc.

Đời mẹ Thứ dường như gắn với những cuộc tiễn đưa. Chồng mẹ – ông Tường – cũng tham gia dân quân rồi hy sinh. Con rể của mẹ, một người hiền lành, thương mẹ như mẹ ruột, cũng ngã xuống. Hai đứa cháu ngoại, còn quá trẻ, cũng nằm lại chiến trường. Tổng cộng, trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ đã mất 12 người thân, trong đó có 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại. Đó là nỗi đau không ngòi bút nào có thể kể hết, cũng không trái tim nào dễ dàng chịu đựng.

Thế nhưng, suốt cuộc đời mình, mẹ Thứ chưa từng đổ lỗi, chưa từng oán thán. Trái lại, mẹ luôn tự hào về những người con đã chọn con đường sống vì dân, vì nước. Những năm cuối chiến tranh, dù tuổi đã cao, mẹ vẫn xin tham gia chăm sóc thương binh, tiếp tế lương thực cho bộ đội địa phương. Mẹ nói: “Chừ còn mình tui, còn hơi thở nào thì còn lo cho cách mạng.”

Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình mẹ gần như không còn ai. Căn nhà nhỏ của mẹ trở nên trống trải, chỉ còn tiếng gió đưa qua mái ngói cũ. Nhưng mẹ vẫn sống rất lạc quan. Mỗi buổi sáng, mẹ đều sang nghĩa trang liệt sĩ xã để quét dọn, nhổ cỏ, cắm thêm nén hương mới. Mẹ bảo: “Tụi hắn là con tui cả. Không chăm thì ai chăm.” Người dân trong làng ai cũng kính phục mẹ, coi mẹ như biểu tượng của sức mạnh tinh thần bất diệt.

Năm 1994, Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ. Khi nhận bằng, mẹ chỉ nói một câu giản dị: “Ơn ni belong về mấy đứa con tui.” Đó không chỉ là lời của một người mẹ, mà còn là tuyên ngôn của cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã hiến dâng tất cả vì độc lập.

Mẹ Thứ qua đời năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi. Ngôi nhà nhỏ của mẹ được giữ làm nơi tưởng niệm, để thế hệ sau biết rằng có những người mẹ đã mất gần như toàn bộ gia đình nhưng vẫn đứng vững, vẫn nuôi dưỡng ý chí yêu nước bền bỉ.

Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh của một người mẹ, mà còn là bản anh hùng ca về lòng trung kiên của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đau thương mà hào hùng. Tấm lòng của mẹ như một ngọn đèn không bao giờ tắt, soi đường cho các thế hệ hôm nay giữ gìn hòa bình và sống xứng đáng với những hi sinh vô giá của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn