CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ
Ở làng Thanh Quýt (xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam), có một căn nhà nhỏ nằm tĩnh lặng dưới bóng cây. Đó từng là nơi sinh sống của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) — người phụ nữ đã đi vào lịch sử dân tộc với nỗi đau thương và sự hy sinh vĩ đại nhất: 12 người thân yêu lần lượt ngã xuống trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ.

Nỗi đau của Mẹ Thứ không bắt đầu bằng lời nói, mà bằng những ngọn đèn dầu thức thâu đêm. Trong căn nhà nhỏ ở Thanh Quýt, Mẹ đào tới 5 hầm bí mật ngay trong vườn và dưới bàn thờ gia tiên để nuôi giấu cán bộ, du kích. Ban ngày, Mẹ gánh rau ra chợ, giả vờ làm người nông dân tần tảo để nắm tình hình địch. Đêm đến, Mẹ ngồi bên mâm cơm, thắp ngọn đèn dầu làm tín hiệu: đèn sáng là an toàn, đèn tắt là địch đang càn quét.
Nhưng chiến tranh khốc liệt không trừ một ai. Từ năm 1948 đến năm 1975, tin báo tử liên tục gửi về căn nhà nhỏ của Mẹ: chín người con trai lần lượt hy sinh trên các chiến trường, một người con rể và hai người cháu ngoại cũng mãi mãi không trở về.
Trận càn quét năm 1966 là vết thương nhói lòng nhất. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Mẹ nhận liền tin báo tử của ba người con. Người dân trong làng kể lại, những ngày ấy Mẹ không khóc thành tiếng, mắt Mẹ cạn khô vì nước mắt đã lặn ngược vào trong. Mỗi lần nhận tin con hy sinh, Mẹ lại nghẹn ngào nuốt cay đắng, lặng lẽ thắp nén hương lên bàn thờ rồi tiếp tục ra vườn đào hầm, tiếp tục nuôi cán bộ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngày 30/4/1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, cờ hoa rợp trời và tiếng reo hò vang khắp nẻo đường, Mẹ Thứ bước ra cửa nghẹn ngào nhìn dòng người chiến thắng trở về. Mẹ chờ mãi, nhưng không một ai trong số 9 người con trai của Mẹ có mặt trong đoàn quân ấy.
Cuộc đời Mẹ Thứ là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng phi thường của hàng triệu người mẹ Việt Nam. Tên của Mẹ đã được lấy làm nguyên mẫu để xây dựng Quần thể Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam — một công trình vĩnh cửu nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và tự do hôm nay.

Cảm nhận về câu chuyện:
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một trang sử ghi chép những con số, mà là một khúc ca bi hùng chói lọi, chạm đến nhịp đập sâu thẩm nhất trong lòng mỗi người Việt. Nỗi đau của Mẹ không bắt đầu bằng lời nói mà bằng 27 năm đằng đẵng (1948 – 1975) gánh chịu những mất mát nối tiếp khi 12 người thân yêu — gồm 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại — lần lượt ngã xuống trên các chiến trường. Những lần nhận tin báo tử dồn dập, nước mắt Mẹ như cạn khô và lặn ngược vào trong; nhưng thay vì gục ngã, Mẹ lặng lẽ nuốt cay đắng vào lòng, tiếp tục thắp nén hương lên bàn thờ rồi ra vườn đào hầm nuôi giấu cán bộ, giữ ngọn đèn dầu soi đường cho cách mạng. Ngày 30/4/1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, cờ hoa rợp trời và tiếng reo hò vang khắp nẻo đường, hình ảnh Mẹ Thứ bước ra cửa nghẹn ngào nhìn dòng người chiến thắng trở về mà không một ai trong số 9 người con trai có mặt trong đoàn quân ấy đã để lại một khoảng trống mênh mông, nhắc nhở chúng ta về giá trị vô giá của hai từ "Hòa bình". Mẹ Thứ chính là biểu tượng cao đẹp nhất cho sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha và tinh thần kiên cường của người phụ nữ Việt Nam, một di sản bất tử sống mãi cùng Quần thể Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng và trong trái tim của muôn đời thế hệ mai sau.




