CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ THẢO
CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ THẢO
CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ THẢO
(Khu phố 9, thị trấn Gio Linh, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị)
Mẹ Võ Thị Thảo sinh năm 1893, quê ở xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, nơi bao thế hệ người dân đã đứng lên đấu tranh kiên cường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng lịch sử đầy biến động của dân tộc, là hình ảnh tiêu biểu cho người mẹ Việt Nam tảo tần, giàu đức hy sinh, sẵn sàng hiến dâng những gì thiêng liêng nhất cho cách mạng.
Sinh ra và lớn lên trong xã hội cũ với nhiều gian khó, mẹ Võ Thị Thảo sớm quen với cuộc sống lao động lam lũ, chịu thương chịu khó. Khi lập gia đình, mẹ vừa chăm lo gia đình, vừa nuôi dạy các con khôn lớn trong bối cảnh đất nước bị thực dân Pháp xâm lược. Chính từ mái nhà đơn sơ ấy, mẹ đã gieo vào lòng các con tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Hai người con trai của mẹ là Lê Đình Tuế và Lê Đình Tùng đều sớm giác ngộ cách mạng, tham gia kháng chiến ngay từ những năm đầu chống thực dân Pháp. Đối với mẹ, việc tiễn con lên đường không chỉ là nỗi lo của một người mẹ, mà còn là sự giằng xé giữa tình mẫu tử và trách nhiệm với non sông. Nhưng trên tất cả, mẹ đã chọn đặt lợi ích của dân tộc lên trên nỗi đau riêng, lặng lẽ động viên các con “đi theo cách mạng, vì nước mà hy sinh cũng là điều vẻ vang”.
Người con cả, liệt sĩ Lê Đình Tuế, là cán bộ thông tin huyện, giữ vai trò quan trọng trong công tác liên lạc, truyền đạt mệnh lệnh, đảm bảo thông tin thông suốt cho phong trào kháng chiến ở địa phương. Trong điều kiện chiến tranh ác liệt, công việc của anh luôn đối mặt với hiểm nguy, nhưng anh vẫn kiên cường bám sát nhiệm vụ. Ngày 26/9/1948, trong khi làm nhiệm vụ phục vụ kháng chiến chống thực dân Pháp, anh đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và đồng đội.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, mẹ Võ Thị Thảo lại phải đối diện với mất mát quá lớn khi người con thứ hai, liệt sĩ Lê Đình Tùng, tiếp tục chiến đấu ở tuyến đầu. Anh là Trung đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, trực tiếp chỉ huy chiến đấu, luôn xông pha nơi nguy hiểm nhất. Chỉ hơn hai tháng sau ngày anh trai hy sinh, vào ngày 28/11/1948, anh Lê Đình Tùng cũng đã anh dũng ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Trong một thời gian rất ngắn, mẹ Võ Thị Thảo đã mất đi cả hai người con ruột thịt. Nỗi đau ấy đối với một người mẹ đã ngoài năm mươi tuổi là vô cùng to lớn, tưởng chừng không gì bù đắp nổi. Thế nhưng, mẹ không gục ngã. Mẹ âm thầm nén chặt đau thương, tiếp tục sống mẫu mực, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng, trở thành chỗ dựa tinh thần cho bà con lối xóm trong những năm tháng gian khó.
Mẹ Võ Thị Thảo qua đời năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn khốc liệt. Mẹ ra đi mang theo nỗi đau mất con, nhưng cũng mang theo niềm tự hào sâu sắc vì đã góp phần xương máu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Hiện nay, nơi thờ phụng mẹ tại khu phố 9, thị trấn Gio Linh là địa chỉ thiêng liêng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về sự hy sinh to lớn của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng, về giá trị của hòa bình, độc lập mà đất nước ta đang có được.
Ghi nhận những công lao, cống hiến và hy sinh cao cả ấy, ngày 23/7/2014, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Võ Thị Thảo danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 1684/QĐ-CTN, vinh danh vào sổ vàng số 219.
Cuộc đời mẹ Võ Thị Thảo mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của tình mẫu tử gắn liền với tình yêu Tổ quốc, để lại bài học sâu sắc cho các thế hệ về trách nhiệm gìn giữ, xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước.



